Trong ngày lễ vui vẻ mà khí bàn ăn trầm lắng. Chu Chính Nghị vợ gắp thức ăn liền hiểu ý, vội gắp cho ba đứa cháu gái. Vợ chồng chăm sóc con cháu của , như thế bọn trẻ sẽ đỡ tủi và suy nghĩ lung tung.
"Cháu cảm ơn dượng ạ."
Nhìn miếng thịt bò trong bát, Tú Tú lí nhí cảm ơn.
"Ăn nhanh kẻo nguội." Vương Mạn Vân thể hiện sự công bằng , giờ cô tự nhiên gắp thức ăn cho ba đứa cháu. Nếu cô gắp, chắc chúng chỉ dám ăn cơm trắng thôi mất.
Được cô gắp thức ăn, ba chị em Tú Tú mới bớt rụt rè hơn.
Vương Mạn Vân cũng chỉ lo cho cháu, thi thoảng cô gắp cho hai con trai, quan sát sắc mặt chúng để kịp thời xoa dịu sự ghen tị.
May quá, thương khác hơn .
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Bữa cơm diễn suôn sẻ, khí dần trở nên vui vẻ sự điều tiết khéo léo của Vương Mạn Vân.
Bữa tối nay cô trổ hết tài nghệ, dù nguyên liệu hạn chế nhưng món ăn vẫn vô cùng phong phú.
Móng giò hầm đậu nành mềm nhừ, béo ngậy, ăn cảm giác như tan trong miệng, đầy ắp collagen. Không húp miếng canh ngay là dính cả môi .
Cá quế chiên xù chua ngọt thì khỏi bàn, lớn trẻ con đều mê tít, đưa cơm vô cùng.
Lòng già kho kỹ nửa ngày, thấm đẫm gia vị, dai dai giòn giòn, nhai mãi nuốt.
"Mẹ ơi, thịt bò mềm thế ạ? Không dai nhách như ở nhà ăn ." Chu Anh Thịnh nhồm nhoàm nhai thịt bò xào ớt xanh tấm tắc khen.
"Ngon con?"
Vương Mạn Vân hài lòng gắp cho một miếng. Thịt bò xào với hoa tiêu tê tê, ớt cay cay, ăn một miếng là và ngay nửa bát cơm.
"Siêu ngon luôn ạ!"
Chu Anh Thịnh giơ ngón tay cái lên với .
Mọi hai con tương tác mà ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ.
Bữa cơm kéo dài hơn nửa tiếng mới xong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-188.html.]
Lũ trẻ no căng bụng, ườn ghế sofa động đậy.
Chu Chính Nghị gọi con rửa bát như khi mà cùng vợ dọn dẹp. Trong bếp, Vương Mạn Vân kể chuyện Tú Tú với cô cho chồng .
Nghe tin nhà họ Vương định lợi dụng ba đứa trẻ để gây rối cho vợ, cái bát tay Chu Chính Nghị suýt rơi xuống đất.
"Cái tên Viên Hưng Quốc ăn chán quá." Chu Chính Nghị giận lây sang cả Viên Hưng Quốc. Quậy phá mấy ngày trời mà vẫn xử lý xong nhà họ Vương.
"Sau vụ chắc nhà em cũng tém tém ." Điều Vương Mạn Vân đau đầu nhất lúc là sắp xếp cho ba chị em Tú Tú thế nào.
Bọn trẻ bỏ trốn vì cô, cô trách nhiệm, thể để chúng đẩy về quê chịu khổ.
đứa lớn nhất mới bảy tuổi, đứa bé nhất bốn tuổi, nuôi đến lúc trưởng thành còn mười mấy năm dài đằng đẵng. Cô thể nuôi cả ba đứa , điều đó phi thực tế quá. Nuôi nổi.
Quan trọng hơn, Vương Mạn Vân dám đ.á.n.h cược với lòng .
Cô ruột nuôi cháu gái nhà ngoại, trừ phi nhà ngoại c.h.ế.t hết cả .
"Em định tính ?" Chu Chính Nghị khẽ hỏi. Anh thì ngại nuôi thêm vài miệng ăn, cùng lắm là chắt chiu một chút, chỉ sợ hai đứa con trai sẽ tủi .
Vương Mạn Vân chồng, suy nghĩ nung nấu trong đầu: "Trẻ con ở với ruột vẫn là nhất. Em thấy chị dâu ba cũng , mấy đứa nhỏ trong nhà do chị chăm sóc, bọn trẻ cũng quấn . Nếu để chị nuôi ba đứa , em nghĩ chị sẽ đối xử với chúng, dù cũng một đứa là con ruột của chị mà."
Vương Mạn Vân chỉ định lo cho ba đứa cháu gái, còn mấy đứa cháu trai thì thôi.
"Ý em là giữ gia đình trai thứ ba của em ở Thượng Hải?"
Chu Chính Nghị hiểu ngay tính toán của vợ.
"Phải cho nhà họ Vương chút hy vọng chứ, thì họ liều cá c.h.ế.t lưới rách mất." Vương Mạn Vân mỉm .
Kế sách nhất là chia rẽ nội bộ nhà họ Vương. Giữ gia đình Vương Vĩnh Minh, còn những khác tống về quê cải tạo. Chỉ cần còn hy vọng trở về thành phố, họ sẽ ngoan ngoãn mà cải tạo .
Sở dĩ cô sắp xếp như cũng nguyên do. Anh ba của nguyên chủ tuy quan tâm em gái nhiều nhưng bản cũng là đứa con bố coi trọng.
Nếu thì tại cả nhà ai cũng việc , riêng chị dâu ba Thư Hồng Hà thất nghiệp? Chẳng qua là nhà cần một giúp việc công thôi.