Thở dài một , thiếu niên nắm c.h.ặ.t chiếc ô, chậm rãi về lớp, vẫn còn nửa tiếng nữa mới tan học.
"Ầm ầm ầm ——"
Đột nhiên, một tia chớp x.é to.ạc bầu trời, tiếng sấm rền vang, mưa rào lập tức trút xuống xối xả như trút nước.
Cơn mưa đến quá nhanh, chẳng cho kịp phản ứng.
Chu Anh Hoa vội bung ô, xoay lao vụt theo hướng Vương Mạn Vân . Cậu bé chạy nhanh, chỉ một lát thấy bóng dáng dì.
Lúc , Vương Mạn Vân đang trú mưa mái hiên cổng khu gia đình. Cô ngờ cơn mưa ập đến bất ngờ và dữ dội như , chặn đường về nhà.
Nhìn màn mưa trắng xóa, Vương Mạn Vân thầm than: "Sớm thế mặc áo mưa mới ngoài."
Vương Mạn Vân ngước bầu trời đen kịt đầy ưu sầu thì thấy tiếng bước chân giẫm nước bì bõm vọng từ phía trường học. Quay đầu , cô thấy Chu Anh Hoa đang chạy như bay về phía .
"Tiểu Hoa!"
Vương Mạn Vân ngạc nhiên, nhưng ngay lập tức hiểu vì bé đuổi theo.
"Dì ơi, để con đưa dì về." Chu Anh Hoa giương cao chiếc ô trong tay che lên đầu Vương Mạn Vân, chắn những hạt mưa xối xả.
Vương Mạn Vân cúi đầu xuống ống quần của thiếu niên.
Do chạy vội, bùn đất b.ắ.n lên tung toé, cả đôi giày cũng ướt sũng.
Ánh mắt Chu Anh Hoa cũng hạ xuống theo tầm của cô, thấy ống quần lấm lem bùn đất của , gương mặt non nớt thoáng ửng hồng. Cậu bé tránh ánh mắt của Vương Mạn Vân, ngượng ngùng lí nhí: "Con quên xắn quần."
Sống mũi Vương Mạn Vân cay cay, nhưng trong lòng ngọt ngào vô cùng.
Quên xắn quần chứng tỏ thấy trời mưa là Chu Anh Hoa lao ngay, chẳng kịp bận tâm đến bản .
"Dì ơi, về nhà thôi, đây trúng gió lạnh lắm."
Chu Anh Hoa sức khỏe Vương Mạn Vân , dám để cô lâu trong mưa gió.
"Được." Trước tấm lòng của thiếu niên, Vương Mạn Vân nỡ từ chối, cũng chẳng những lời khách sáo kiểu "mau về học " mất hứng. Cô vui vẻ vòng tay ôm lấy vai bé, giọng hân hoan: "Đi nào, chúng cùng về nhà."
Chiếc ô nhỏ, nếu hai sát thì chắc chắn vai của cả hai đều sẽ ướt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-179.html.]
Bị ôm vai, thiếu niên cứng đờ , đầu óc trống rỗng, chẳng nên bước chân nào .
"Tiểu Hoa, giơ ô cao lên chút, chạm đầu dì ."
Cảm nhận sự căng thẳng của bé, Vương Mạn Vân giải vây.
"Vâng ạ."
Chu Anh Hoa vội vàng nâng cao cán ô lên. Cậu thấp hơn Vương Mạn Vân, cầm ô thấp quá thì đúng là dễ va đầu cao hơn thật.
Mọi thứ thỏa, ngay khi hai chuẩn cất bước thì thấy tiếng bước chân dầm dập trong mưa. Ngoảnh , cả Vương Mạn Vân và Chu Anh Hoa đều bật .
Chu Anh Thịnh và Triệu Quân cũng chạy đến nơi.
Hai đứa nhỏ chen chúc một chiếc ô, chạy vội vàng chẳng kém gì Chu Anh Hoa lúc nãy, ngợm lấm lem bùn đất, b.ắ.n cả lên lưng áo.
"Mẹ ơi! Chờ con với!" Chu Anh Thịnh sợ Vương Mạn Vân thấy , vội vàng hét toáng lên. Giọng oang oang của bé khiến mấy lính gác cổng Quân Phân khu cũng giật .
"Từ từ thôi con, coi chừng ngã!"
Thấy con trai đuổi theo, đương nhiên Vương Mạn Vân đợi, quên dặn dò Chu Anh Thịnh cẩn thận.
"Hì hì, ơi, sẽ đuổi bọn con về học tiếp chứ?"
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Chu Anh Thịnh chạy đến gần, hì hì Vương Mạn Vân liếc sang cả. Cậu bé dự cảm sẽ bắt trường .
"Quần ướt hết cả , học hành gì nữa. Đi thôi, về nhà nào, về uống nước đường đỏ, ăn bánh chưng." Vương Mạn Vân đưa ngón tay nhẹ nhàng b.úng lên mũi Chu Anh Thịnh, gọi cả đám trẻ cùng về.
Triệu Quân tít mắt suốt dọc đường về. Hôm nay bé vui lắm, vì hai chú nhỏ quan tâm, bà nội nuôi cũng dịu dàng với vô cùng.
Về đến nhà, Vương Mạn Vân lấy khăn khô lau nước mưa cho mấy đứa trẻ, vội vàng đun nước nóng.
Mưa to quá, dù ô che nhưng ai nấy cũng ướt ít nhiều, tắm nước nóng ngay quần áo khô ráo mới .
Nhà họ Chu thiếu củi và than, đợi bọn trẻ lấy quần áo khô lầu xuống thì nước cũng sôi.