"Rửa tay ăn cơm."
Vương Mạn Vân đón lấy cái cặp trong tay Chu Chính Nghị. Anh là nhân vật cấp lãnh đạo trong quân đội, trong cặp thể chứa những tài liệu tiện để khác thấy. Không rước phiền phức thì nhất đừng chạm cặp của .
"Dì ơi, cặp sách của con hỏng ."
Chu Anh Thịnh tỏ thiết với Vương Mạn Vân, cửa đưa chiếc cặp cho cô xem.
Rất rõ ràng thể thấy dây đeo rách một mảng.
"Là do bạn học cẩn thận kéo , bạn xin nên con tha thứ cho bạn ." Chu Anh Thịnh thấy Vương Mạn Vân cứ chằm chằm chỗ rách, bèn chủ động giải thích.
Vương Mạn Vân khẽ gật đầu, nhận lấy cặp sách của thằng bé, : "Lát nữa dì dùng máy may đạp cho con, sẽ lỡ buổi học chiều nay ." Nói xong, cô liếc Chu Anh Hoa một cái.
Hôm qua Chu Anh Thịnh xảy chuyện ở trường, hôm nay quai cặp đứt, thế nào cũng thấy chút quá trùng hợp.
Tóc mây buông xoã mắt hồ thu
Nghiêng nước nghiêng thành dáng liễu nhu.
Tài hoa trác tuyệt lòng son sắt
Giai nhân tuyệt sắc khó ai bì.
Đối đầu với Liễu Như Yên qua vô số vũ trụ. ___ Trăm năm khó gặp Thẩm Ấu Sơ ♥️♥️.
Nghe truyện ở youtube Thẩm Ấu Sơ
Chu Anh Hoa bắt gặp ánh mắt của Vương Mạn Vân, hiểu ý cô, bèn khẽ gật đầu xác nhận.
Cậu bé tận mắt chứng kiến, quả thực đó là t.a.i n.ạ.n ngoài ý .
Có Chu Anh Hoa chứng, Vương Mạn Vân mới yên tâm, đặt cặp sách xuống gọi ăn cơm.
"Dì nấu cơm ngon ơi là ngon, hôm nay bạn Tiểu Quân còn về nhà ăn ké, nhưng bà nội bạn lôi về mất ." Chu Anh Thịnh là đứa trẻ nhu cầu biểu đạt mạnh.
Trong bữa ăn, thằng bé chỉ kể hết các tin tức ở trường mà còn thao thao bất tuyệt ít chuyện bát quái trong đại viện.
Mà những chuyện bát quái đều là từ các bạn học.
Dù Vương Mạn Vân và Chu Chính Nghị khỏi cửa, lúc cũng trong đại viện mỗi ngày đều xảy chuyện mới lạ gì.
Vương Mạn Vân đặc biệt vui vẻ gắp thức ăn cho thằng bé.
Ở cái thời đại tivi, internet, điện thoại di động để g.i.ế.c thời gian , mấy chuyện bát quái thấy thú vị vô cùng.
Bởi vì chuyện bát quái của trẻ con khác với lớn. Điểm chú ý của chúng là chuyện lông gà vỏ tỏi nhà ai, mà là hôm qua đứa nào cô giáo mách tội giảng bố đ.á.n.h đòn, đứa nào đường ngó dẫm bãi phân gà.
Vân vân và mây mây, vô chuyện thú vị vui vẻ.
Cả nhà vui vẻ ăn xong bữa trưa, Chu Chính Nghị dẫn hai đứa nhỏ rửa bát dọn dẹp bếp núc, còn Vương Mạn Vân thì cầm cặp sách của Chu Anh Thịnh lên lầu. Thằng bé chiều còn học, cô mau ch.óng khâu quai cặp.
Quai cặp chỉ rách chỉ, dùng máy may dễ sửa chữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-ke-ban-linh-gioi-do-chong-day-con-thap-nien-60/chuong-149.html.]
Vài phút là khâu xong.
Khi kiểm tra cặp sách, ánh mắt Vương Mạn Vân dừng ở ngôi năm cánh màu đỏ nắp cặp. Chiếc cặp của Chu Anh Thịnh là loại thịnh hành nhất thời đại , nền xanh lục, ở giữa ngôi đỏ.
Đó là tiêu chuẩn cặp sách của vô trẻ em thời bấy giờ.
Hai giờ chiều học, khi rửa bát xong, Chu Chính Nghị bảo hai con ngủ trưa.
Còn và Vương Mạn Vân thì chuẩn ngoài.
Trên tay xách một cái làn.
Bên trong là những gói kẹo hỉ Vương Mạn Vân chia sẵn từ .
Mỗi phần gói ba viên kẹo sữa Đại Bạch Thố, cộng thêm vài loại kẹo khác mỗi loại một viên, tính tổng cộng là sáu viên. Không nhiều ít, sẽ khiến cảm thấy keo kiệt, cũng quá phô trương.
Dù kẹo cũng rẻ.
Vương Mạn Vân dùng những chiếc giỏ tre nhỏ xíu để đựng kẹo.
Giỏ chỉ to bằng nắm tay.
Dán thêm chữ "Hỷ" cắt bằng giấy đỏ, trông vô cùng vui mắt.
Chu Chính Nghị sự khéo léo của vợ cho kinh ngạc, ánh mắt cô ánh lên vẻ hài lòng: "Mạn Vân, vất vả cho em ."
"Biết em vất vả thì bù đắp nhiều nhé."
Vương Mạn Vân đùa.
"Được."
Trên đường cái, Chu Chính Nghị kìm dùng mu bàn tay khẽ cọ mu bàn tay vợ. Đây là cử chỉ mật học lỏm từ con trai út, nhưng trong mắt Vương Mạn Vân, đó là lời tình tự đầy lãng mạn.
Khu tập thể buổi trưa, nhà nào cũng .
Dù là ăn cơm ở nhà ăn tự nấu, đều tranh thủ thời gian để nghỉ ngơi.
Chu Chính Nghị và Vương Mạn Vân đến đúng lúc.