Mẹ Chồng Trọng Sinh Đấu Nàng Dâu Xuyên Không - Chương 174: Gả Hay Không Gả

Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:48:17
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đứng ở cửa là vị Tam vương t.ử như cô tưởng, mà là một hình béo phệ.

Lưu Văn Tuấn ở cửa, thở hồng hộc. Gã Khúc Hiểu Đình bỏ lơ bao nhiêu ngày, tình tiên nữ chỉ nhận tiền chứ chịu gặp mặt, lúc đầu còn thư, giờ đến thư cũng bặt tăm. Thêm đó, gã vài lời đồn đại rằng Khúc Hiểu Đình đang qua mật với một gã ngoại quốc, Lưu Văn Tuấn mà lộn ruột, trời sáng lao tới am ni cô.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

"Hiểu Đình , cô xem, mấy ngày nay chịu gặp !?" Lưu Văn Tuấn xông phòng, xuống bàn thở hổn hển.

"Ôi, vị công t.ử , ngài nhầm chỗ ?" Khúc Hiểu Đình kinh ngạc gã, cứ như từng quen : "Đây là phòng của , nếu công t.ử thắp hương thì nên đại điện phía ."

"Cô cái gì cơ?" Lưu Văn Tuấn thì nổi trận lôi đình, chỉ đống quà cáp vàng bạc trong góc phòng mà c.h.ử.i bới: "Quà tặng cô đều nhận hết, giờ giả vờ quen? Cô quên mấy hôm cô ân ái với thế nào ? Cô chẳng gả cho chính thê ? Đi, theo về, đưa cô về bái đường ngay lập tức!"

Lưu Văn Tuấn định nắm tay Khúc Hiểu Đình. Cô như tránh tà, vung tay , lùi thật xa: "Ngài đang nhảm gì , hiểu." Cô tuyệt đối thể thừa nhận, ngộ nhỡ lọt đến tai Tam vương t.ử thì hỏng hết, đuổi khéo gã béo mới .

Lưu Văn Tuấn tức đến nổ đom đóm mắt, gã đứa trẻ lên ba mà dễ lừa. Gã quát: "Cô chẳng là chân ái của cô ? Là Văn Tuấn ca ca mà cô khó khăn lắm mới tìm thấy giữa biển ? Sao giờ cô đối xử với thế ? Cô rõ ràng thì nhất định !"

Khúc Hiểu Đình thấy gã mặt dày bám lấy, dứt khoát lật bài ngửa: "Đó đều là chuyện quá khứ , giờ chẳng còn tình cảm gì với ngài cả, ngài , chúng giải tán trong êm ."

Lưu Văn Tuấn lắc đầu: " tin! Cô , theo thằng khác ?"

Khúc Hiểu Đình nhổ một bãi, mắng: "Liên quan gì đến ngài? Chuyện của đến lượt ngài quản chắc? Cũng chẳng cái mặt , quê béo lợm giọng, lấy nước tiểu mà soi xem xứng với ! Nếu ngài chút tự trọng thì biến ngay cho khuất mắt!"

"Vậy... những lời thề non hẹn biển đây, chẳng lẽ đều là giả dối hết !?" Lưu Văn Tuấn run rẩy hỏi.

"Đương nhiên là tính , ngài ." Khúc Hiểu Đình chỉ tay cửa, "Ngài mà gọi đấy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-chong-trong-sinh-dau-nang-dau-xuyen-khong/chuong-174-ga-hay-khong-ga.html.]

Lưu Văn Tuấn "tiên nữ" trong lòng , mà gã từng ngỡ là thanh cao như hoa sen, tham tài vật, thuần khiết đáng yêu, giờ đây lộ bộ mặt dữ tợn như . Gã chợt nhận Khúc Hiểu Đình chẳng khác gì hạng kỹ nữ ở lầu xanh. À , ít kỹ nữ còn công khai là vì tiền, còn Khúc Hiểu Đình giả vờ quá giỏi, cô vì tình, vì chân ái, nhưng hóa cũng chỉ là phường thấy trăng quên đèn, bám cành cao là vứt bỏ gã ngay.

Lưu Văn Tuấn thất thần bước khỏi phòng Khúc Hiểu Đình, đôi mắt vô hồn, . Nghĩ những lời đường mật lúc , cảnh tượng hôm nay, gã đau đớn như d.a.o cắt. Lúc , gã bỗng nhớ đến vợ tào khang họ Trịnh, cùng gã lên từ nghèo khó, từng rời bỏ. Mụ Trịnh nhảy sông tự t.ử, đến nay vẫn biệt tăm, gã thậm chí còn chẳng buồn sai vớt xác, mặc định mụ c.h.ế.t để hớn hở rước tình mới.

Lưu Văn Tuấn thụp xuống, vò đầu bứt tai, hối hận muộn màng. Bỗng gã thấy n.g.ự.c thắt , khó thở ngã lăn đất ngất xỉu.

Lưu Văn Tuấn vốn bụng phệ, ăn uống đầy mỡ màng. Khúc Hiểu Đình tố chất bệnh nền nặng, cô định bụng khi gả sẽ nhúng tay ăn uống để vài năm gặp Diêm Vương, lúc đó gia tài sẽ thuộc về cô . Giờ đây, gã trọc phú vốn cao huyết áp, mỡ m.á.u cao, kích động mạnh nên đột quỵ. Nói theo y học hiện đại, gã tai biến mạch m.á.u não.

Đến khi hầu tìm thấy và đưa về cứu chữa, Lưu Văn Tuấn méo miệng, liệt nữa. Sau mụ Trịnh trở về, Lưu Văn Tuấn liệt giường, việc trong nhà do mụ quyết định, gã sống nốt phần đời còn dựa sắc mặt của vợ. Âu cũng là luân hồi quả báo, chuyện gác bàn tới.

Quay chuyện Khúc Hiểu Đình, cô định ước với Tam vương t.ử. Anh mấy chiếm đoạt cô , cô dùng chiêu " đ.ấ.m xoa", nhưng cũng sợ từ chối quá tuyệt tình con cá lớn chạy mất, nên thẹn thùng hẹn đêm đó tới phòng cùng thắp nến tâm tình.

Đêm hôm đó, Khúc Hiểu Đình tắm gội sạch sẽ, diện bộ đồ nhất đợi Tam vương t.ử tới. Mãi đến tận khuya, khi nến sắp cạn, Tam vương t.ử mới chậm chạp xuất hiện.

Vừa phòng, còn chẳng thèm đóng cửa vội vã ôm chầm lấy Khúc Hiểu Đình, hôn lấy hôn để lên cổ cô : "Hiểu Đình, nhớ nàng quá, nàng! Đêm nay nàng! Ngày mai sẽ đưa nàng , về quê hương sẽ cưới nàng, thề sẽ đối xử thật với nàng!"

Khúc Hiểu Đình mắt long lanh, vô cùng kiều mị gật đầu.

Tam vương t.ử bế cô lên giường, hôn lên trán một cái : "Tiểu bảo bối, cửa đóng, chờ tắt đèn đóng cửa ." Nói xong liền hạ rèm xuống.

Khúc Hiểu Đình giường, chỉ thấy mắt tối sầm, cô nến trong phòng tắt. Sau đó là tiếng đóng cửa, tiếng bước chân từ phía cửa về phía giường, chui trong rèm.

"Tam công t.ử..." Trong bóng tối, Khúc Hiểu Đình ôm lấy vai đó.

"Ưm..." Người đó khẽ hừ một tiếng, bắt đầu thô bạo xé rách quần áo của cô . Khúc Hiểu Đình đón nhận, phát những tiếng rên rỉ lẳng lơ. Người đó rút thắt lưng , trói hai tay cô đầu giường. Khúc Hiểu Đình thầm nghĩ, hóa thích kiểu trói buộc . Sau đó, đó bắt đầu giày vò cơ thể ngọc ngà của cô , chẳng hề thương xót, hệt như một con thú dữ đang đói khát.

Loading...