Mẹ Chồng Trọng Sinh Đấu Nàng Dâu Xuyên Không - Chương 173: Gả Hay Không Gả

Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:47:53
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khúc Hiểu Đình đỏ mặt, , lấy tay che mặt vẻ thẹn thùng. Dân phong các nước Tây Vực cởi mở, bảo thủ như Thiên triều, xem lời đồn quả sai.

Tam vương t.ử thấy giai nhân thẹn thùng càng thêm phong tình vạn chủng, vội vàng bước trong đình: "Ta ngưỡng mộ văn hóa Thiên triều lâu, vinh hạnh xin cô nương truyền dạy nhạc lý chăng?"

Thấy Tam vương t.ử ý với , Khúc Hiểu Đình đương nhiên từ chối, cô mời xuống học đàn. Hai đưa đẩy, vui vẻ, chẳng mấy chốc mặt trời xuống núi. Khúc Hiểu Đình tận lực phô diễn tài học, thậm chí đàn hát bài "Thủy điệu ca đầu" của Tô Thức, còn dối là do tự sáng tác cả lời lẫn nhạc. Tam vương t.ử tỏ vô cùng kinh ngạc, đôi mắt xanh thẳm như dính c.h.ặ.t Khúc Hiểu Đình, chẳng nỡ chớp mắt lấy một cái.

"Cá c.ắ.n câu !" Khúc Hiểu Đình vẻ mặt mê của Tam vương t.ử mà thầm đắc ý.

gặp đầu tiên, đôi bên đều ý, liếc mắt đưa tình, thoắt cái qua bảy tám ngày. Tình cảm hai mỗi ngày một tăng, nồng nàn mật ngọt. Tam vương t.ử dối là con trai một thương nhân chạy hàng ở Tây Vực, đến Thiên triều ăn, gia cảnh bình thường. Khúc Hiểu Đình đoán tìm một phụ nữ màng địa vị, lập tức bày tỏ rằng gia cảnh quan trọng, dù nghèo rớt mồng tơi thì cô cũng nguyện đồng cam cộng khổ. Cô – Khúc Hiểu Đình – hạng tham phú phụ bần, cô chỉ nguyện " trái tim một , bạc đầu rời xa". Những lời khiến Tam vương t.ử cảm động khôn xiết, luôn miệng cưới vợ cưới thuần khiết màng hư vinh như cô .

Trong khi đó, Lưu Văn Tuấn – kẻ bòn rút bao nhiêu tiền bạc – mấy đến tìm đều lấy cớ khỏe để đuổi khéo. Lưu Văn Tuấn tin tình bệnh, vội vàng gửi tới bao nhiêu tiền bạc và d.ư.ợ.c liệu quý giá, nhưng Khúc Hiểu Đình chỉ nhận quà chứ tuyệt nhiên thấy . Lưu Văn Tuấn cứ ngỡ cô giận vì rước nàng về dinh nên cũng dám ép quá mức, sợ nàng nổi giận, đành ở trạm nghỉ cách đó năm dặm.

Khúc Hiểu Đình một mặt mây mưa với Tam vương t.ử, mặt khác cũng dám tuyệt giao với Lưu Văn Tuấn. Dù Tam vương t.ử vẫn chính thức sẽ đưa cô và cho một danh phận, nếu lỡ từ chối Lưu Văn Tuấn mà vương t.ử đổi ý thì coi như "xôi hỏng bỏng ". Thế nên cứ cách vài ngày cô sai gửi thư cho Lưu Văn Tuấn để "thả thính".

Lại qua bốn năm ngày nữa, Tam vương t.ử dường như Khúc Hiểu Đình cho mê đến mức chẳng màng chính sự. Khúc Hiểu Đình mấy lén tùy tùng giục sớm kinh thành, nhưng cứ khứa mãi. Cô luyến tiếc , nên hiểu rằng thời cơ đến.

Thế là hôm , khi Tam vương t.ử đến tìm, Khúc Hiểu Đình đóng cửa tiếp. Điều khiến cuống cuồng, ngừng gõ cửa. Khúc Hiểu Đình ở trong phòng giả vờ thút thít: "Có lẽ em thể gặp công t.ử nữa ."

"Tại ? Hôm qua vẫn còn mà!" Tam vương t.ử sốt ruột như lửa đốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-chong-trong-sinh-dau-nang-dau-xuyen-khong/chuong-173-ga-hay-khong-ga.html.]

"Hức hức..." Khúc Hiểu Đình lóc : "Công t.ử đó thôi, phong tục Thiên triều chúng em khác với Tây Vực của ngài. Ở Tây Vực, nam nữ chồng vợ qua chẳng ai gì. ở Thiên triều thì phép. Từ khi quen công t.ử, Hiểu Đình chỉ trỏ, mắng c.h.ử.i lưng. Dù Hiểu Đình ngay thẳng nhưng họ coi em là hạng nhơ nhuốc, họ còn ..."

"Họ còn gì nữa?" Tam vương t.ử truy vấn.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

"Em và ngài danh chính ngôn thuận, thực sự thể gặp . Họ còn , nếu em còn gặp ngài, họ sẽ đem em nhúng l.ồ.ng heo!" Tiếng của Khúc Hiểu Đình đầy oán hận, lọt tai đàn ông khiến họ chỉ đáp ứng yêu cầu, miễn nàng đừng rơi lệ nữa.

"Ai dám nhúng l.ồ.ng heo nàng!" Tam vương t.ử giận dữ, "Chẳng qua chỉ là danh phận thôi , thể cho nàng, nỡ để yêu khó xử! Nàng yên tâm, sẽ đưa nàng , về bẩm báo phụ vương, sẽ cưới nàng chính thê!"

Chính thê! Vậy tương lai chẳng là Hoàng hậu ? Dù quốc vương Lâu Lan đồng ý cho cưới chính thê thì một trắc phi cũng , vẫn là Quý phi. Khúc Hiểu Đình trong lòng nở hoa!

"Lời ngài là thật ?" Khúc Hiểu Đình lau nước mắt nghẹn ngào.

"Đương nhiên là thật, quân t.ử nhất ngôn!" Tam vương t.ử , "Hiểu Đình ngoan, mau mở cửa cho nàng một chút. Trung Nguyên các chẳng câu 'một ngày gặp như cách ba thu' , với , một khắc gặp nàng cứ như cách ba mươi thu ."

Khúc Hiểu Đình lau lệ mở cửa cho Tam vương t.ử . Anh ôm c.h.ặ.t lấy cô như sợ sẽ mất , Khúc Hiểu Đình cũng ôm , cảm nhận nhịp tim ngày càng nhanh, thở cũng gấp gáp hơn. Cô động tình, nhưng cô để chiếm ngay , "treo miếng ăn" thêm vài ngày nữa. Thế là hai trò chuyện một lát, Khúc Hiểu Đình lấy cớ mệt tiễn vương t.ử về. Trước khi , tặng cô một miếng ngọc bội huyết thạch vật định tình, hẹn mai tới.

Đêm đó, Khúc Hiểu Đình vui sướng phát điên. Cô giường, trong đầu là giấc mộng hoàng hậu. Lưu Văn Tuấn sai gửi tiền bạc quà cáp tới, cô chẳng thèm liếc mắt, cứ thế vứt góc phòng. Cô sắp thành Vương phi , đống đồ của gã trọc phú đó là gì .

Sáng sớm hôm , Khúc Hiểu Đình trang điểm xong tiếng gõ cửa.

"Hôm qua mới tách vội vàng tới , chắc là nhớ đến mất ngủ cả đêm đây." Khúc Hiểu Đình chỉnh xiêm y, mỉm mở cửa.

Loading...