"Ngươi dám lừa !?" Hầu Uyển Vân trừng mắt Hầu Thụy Phong, đôi mắt trợn tròn: "Ta là em gái ruột của ngươi, ngươi thể dùng thủ đoạn hèn hạ như thế để đối phó với !"
Hầu Thụy Phong nàng bằng ánh mắt ghê tởm, lạnh lùng : "Ta bất quá chỉ lừa vài câu, ngươi chịu nổi. Còn Hồ thị là ruột của ngươi, chỉ vì bà thuận theo ý đồ của ngươi mà ngươi nỡ tay đẩy bà xuống hồ c.h.ế.t đuối. Thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn, Hồ thị vô tội bao! Chẳng lẽ chỉ cho phép ngươi hại c.h.ế.t khác, còn khác tính kế ngươi? Đây là cái đạo lý gì?"
Hầu Uyển Vân mấy câu của Hầu Thụy Phong chặn , nghẹn họng lời nào. Sau đó, Hầu Thụy Phong sang cha — An Quốc công: "Cha, chuyện tiếp theo con sắp tiết lộ liên quan đến và em gái, xin cha xong hãy giữ bình tĩnh, bảo trọng thể."
An Quốc công gật đầu với con trai. Trước đó Hầu Thụy Phong đ.á.n.h tiếng cho ông rằng cái c.h.ế.t của vợ và con gái liên quan đến Hầu Uyển Vân. Lúc đó An Quốc công lặn lội đường xa về kinh, Hầu Thụy Phong sợ cha chịu nổi đả kích nên chỉ sơ qua để ông chuẩn tâm lý. Còn nội tình cụ thể, ông vẫn rõ.
Chuyện liên quan đến vợ con của An Quốc công, ngay cả Thái hậu cũng đặc biệt chú ý. Hầu Thụy Phong rút từ trong thắt lưng một ống tre và mấy phong thư.
Hắn : "Trước khi rời kinh Nam Khương mấy tháng , con đến mộ và em gái để tế bái. Lúc đó con gặp một cố nhân, nhắc nhở con một việc. Con phát hiện mộ cỏ dại mọc nổi, bèn lấy mẫu đất mang tới Nam Khương nhờ một vị vu y danh tiếng kiểm tra. Vị vu y trong đất chứa độc tố. Theo lời cố nhân và suy đoán của con, độc tố thấm từ t.h.i t.h.ể của . Nói cách khác, bệnh c.h.ế.t mà là trúng độc vong mạng."
Sắc mặt An Quốc công dần trở nên trắng bệch, ông lắc đầu: "Phong nhi, nhưng khi con qua đời, tìm khắp danh y, ai cũng là do bạo bệnh. Nếu là trúng độc, bao nhiêu đại phu ?"
Hầu Thụy Phong đầu Hầu Uyển Vân mặt đất. Sắc mặt nàng cũng dần chuyển sang màu tro tàn. Nàng một khi chuyện của đích và chị đích bại lộ, An Quốc công — chỗ dựa lớn nhất của nàng — sẽ là đầu tiên lấy mạng nàng.
"Chuyện hỏi 'Hầu Uyển Vân thông minh tuyệt đỉnh' của chúng . Thật hổ danh là Đệ nhất tài nữ Thiên triều! Không chỉ giỏi ngâm thơ đối chữ mà ngay cả y lý d.ư.ợ.c tính cũng nghiên cứu sâu sắc đến thế." Hầu Thụy Phong xổm xuống, một tay như gọng kìm bóp c.h.ặ.t cằm Hầu Uyển Vân. Nếu ánh mắt thể g.i.ế.c , nàng sớm vạn tiễn xuyên tâm.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-chong-trong-sinh-dau-nang-dau-xuyen-khong/chuong-164-phong-hoi-lo-chuyen.html.]
"Ta từng hỏi qua Thần y Hoắc Hi Thần về những loại t.h.u.ố.c và đồ ăn dùng năm xưa. Hoắc đại phu rằng, nếu thường xuyên ăn Kim quất cùng với Cua lông, hai thứ kết hợp với sẽ tạo độc tố trong cơ thể. Tích tụ lâu ngày, độc tố sẽ khiến phát bệnh dần dần dẫn đến t.ử vong. Triệu chứng của năm xưa trùng khớp với những gì Hoắc đại phu mô tả!" Hầu Thụy Phong chằm chằm mắt Hầu Uyển Vân: "Mà Kim quất và Cua lông đó, chính là thứ em gái ngoan của đích trồng trọt, chăn nuôi để dâng cho ăn mỗi ngày..."
Ánh mắt Hầu Uyển Vân từ phẫn nộ chuyển sang kinh hoàng, cuối cùng là tuyệt vọng. Hầu Thụy Phong tất cả, nàng còn đường bào chữa. Đến nước , dù xảo quyệt rằng chuyện kỵ giữa hai loại thực phẩm thì cũng chẳng ai tin. Một kẻ đến ruột còn g.i.ế.c thì còn chuyện gì dám ?
"Còn về cái c.h.ế.t của em gái Uyển Tâm..." Đáy mắt Hầu Thụy Phong thoáng hiện nỗi bi thương: "Nha cận Xảo Hạnh của ngươi tố cáo, chính ngươi hạ độc c.h.ế.t Uyển Tâm lúc con bé đang bệnh nặng... Năm đó Xảo Hạnh lén giữ một phần độc d.ư.ợ.c giấu tại nhà, giờ tang vật đang trong tay . Nhân chứng vật chứng đầy đủ, ngươi còn gì để ?"
Hầu Uyển Vân ngẩn ngơ Hầu Thụy Phong, An Quốc công đang tái mét mặt mày. An Quốc công hai tin dữ đ.á.n.h gục đến mức thốt nên lời.
Hóa cả Hầu gia và Khương gia đều chuẩn sẵn sàng, họ điều tra rõ việc chỉ để chờ nàng tự sa lưới.
"Các thật hèn hạ! Vô sỉ!" Ánh mắt Hầu Uyển Vân hiện lên vẻ giễu cợt: "Bao nhiêu các ngươi xúm bắt nạt một nữ t.ử yếu đuối như ! là liêm sỉ! Thật ngờ đám cổ đại vô tri các thể điều tra những thứ ! Hừ! Phải, những việc đó đều do đấy! cũng là bất đắc dĩ, ai bảo bọn họ cản đường ! Hồ thị sinh nhưng gì to tát , bà lo trải đường cho mà còn kéo chân , trừ khử bà gì sai? Phu nhân Hầu gia ngoài mặt thì thương , nhưng trong lòng chỉ đứa con gái ruột của bà thôi! Còn Hầu Uyển Tâm, con khốn đó ngu vô tri, chẳng tích sự gì, chỉ dựa cái danh đích xuất mà dám đè đầu cưỡi cổ , việc gì chịu trướng nó? Ta vươn lên thì trèo lên cao! Kẻ nào cản đường , kẻ đó c.h.ế.t!"
Hầu Uyển Vân càng càng kích động, ánh mắt trở nên điên cuồng. Nàng đảo mắt , gào lên: "Các đừng giả nhân giả nghĩa với ! Trong các ai sạch sẽ ? Các từng hại ? Tay các từng nhuốm m.á.u ? Các tư cách gì mà ?"
Nếu chính tai nàng thừa nhận, ai thể ngờ một nữ t.ử trông thuần khiết hiền lành thế mang trái tim rắn rết đến ? Thái hậu và Hoàng đế đều nhíu c.h.ặ.t mày. Trong nội cung, tay ai cũng chẳng sạch, nhưng đó là vì quyền thế và tự bảo vệ trong cuộc chiến sinh t.ử giữa các phi tần. Còn hành vi g.i.ế.c ruột, đích và chị ruột thì vượt xa giới hạn của sự tranh đấu thông thường. Sự tàn độc của đám phi tần hậu cung so với Hầu Uyển Vân thì chẳng đáng nhắc tới!
An Quốc công thể thêm nữa, ông lao tới tát một cú trời giáng khiến nàng lăn mấy vòng đất. Ông tức đến mức n.g.ự.c phập phồng, mắng tiếng, chỉ thở dốc lẩm bẩm: "Súc sinh! Sao nuôi một đứa súc sinh như ngươi!"