Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Chuyện thật !" Thái hậu chỉ tay Hầu Uyển Vân, gắt giọng hỏi.
Cả Hầu Uyển Vân run như cầy sấy. Nàng ngờ việc hại Hồ di nương thứ ba chứng kiến hết thảy! Dù nhớ Vương ma ma là ai, nhưng bà trúng đặc điểm kín đáo nàng, kể van vách chuyện ăn bánh quế ngày hôm đó — điều chỉ tận mắt chứng kiến mới .
An Quốc công nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng: "Năm đó Hồ di nương c.h.ế.t đuối, duy nhất ở trong vườn cùng bà quả thực là Hầu Uyển Vân."
Vương ma ma lóc: "Bẩm Thái hậu, khi di nương c.h.ế.t, nô tỳ hai cãi . Dường như Hồ di nương cấm Tam tiểu thư nhắc đến việc thế vị trí của Đích tỷ (chị ruột Uyển Tâm) nữa, hai cãi to. Sau khi di nương c.h.ế.t, tiểu thư Phu nhân đưa về phòng nuôi nấng."
Đến cả nội dung tranh cãi nàng cũng ... Hầu Uyển Vân c.ắ.n c.h.ặ.t môi, nàng giờ chối cũng vô ích. Những mặt ở đây đều là những cực kỳ nhạy bén, chỉ qua vài lời của Vương ma ma, họ hình dung bộ sự việc.
Thái hậu thấy Hầu Uyển Vân im lặng thì nàng mặc định thừa nhận. Bà mệt mỏi tựa ghế, tay chống trán, nên lời.
"Hầu thị, ngươi nhận tội ? Hồ di nương do ngươi đẩy xuống hồ ?" Hoàng đế hỏi bằng giọng trầm đục nhưng uy nghiêm.
Hầu Uyển Vân khẽ , Vương ma ma bằng ánh mắt đầy nọc độc.
"Hầu thị, nhận tội mau!" Hoàng đế gắt lên.
"Phải, là đẩy xuống đấy. Các bắt tới đây thẩm vấn thì chắc chắn hết , cũng chẳng cần chối nữa." Hầu Uyển Vân thở hắt một , cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Bao nhiêu năm qua, đêm nào nàng cũng mơ thấy Hồ di nương sũng nước hiện về. Giờ , coi như một sự giải thoát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-chong-trong-sinh-dau-nang-dau-xuyen-khong/chuong-163-binh-bat-yem-tra.html.]
"Vậy là ngươi tự nhận tội." Hầu Thụy Phong nàng, ánh mắt phức tạp.
Nhân chứng rành rành, nàng thể nhận ? Hầu Uyển Vân gật đầu, nở một nụ giễu cợt.
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
"Tốt." Hầu Thụy Phong gật đầu, rút từ trong n.g.ự.c một thỏi bạc, đưa cho Vương ma ma: "Vất vả cho Trương ma ma ."
Bà lão "Vương ma ma" đang lóc t.h.ả.m thiết bỗng chốc lau sạch nước mắt, bằng vẻ mặt tươi hớn hở, đón lấy thỏi bạc nhét n.g.ự.c, hành lễ với Hầu Thụy Phong: "Đa tạ Hầu tướng quân."
Sau đó, bà lão dậy tới phía Thái hậu, cúi hành lễ.
"Làm lắm, Trương ma ma." Thái hậu bỏ tay khỏi trán, mỉm bà.
"Cái... cái gì!" Hầu Uyển Vân sững sờ những gì đang diễn ! Bà lão cũ Vương ma ma của Hầu phủ ? Chẳng bà từng hầu hạ Hồ di nương ? Đây rốt cuộc là chuyện gì!?
Đột nhiên, Hầu Uyển Vân nhận rơi một vở kịch dàn dựng công phu để lừa nàng nhận tội! Nàng thông minh cả đời nhưng lừa lúc hiểm nghèo nhất!
Vụ án của Hồ di nương qua quá lâu, bằng chứng căn bản còn!
Hầu Thụy Phong đầu Hầu Uyển Vân bằng ánh mắt thâm trầm, phun bốn chữ: "Binh bất yếm trá."