Mẹ Chồng Trọng Sinh Đấu Nàng Dâu Xuyên Không - Chương 159: Vào cung diện Thánh

Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:24:39
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

An Quốc công vốn là võ tướng, trị quân nghiêm minh nên gia pháp cũng khắt khe kém. Quy củ Hầu gia cực kỳ sâm nghiêm, một khi thực hiện là chút nể nang. Bất kể là di nương, tiểu thư, công t.ử hạ nhân, cứ phạm là trừng phạt nương tay. Trước , Trương di nương vì lạm quyền, bạc đãi đích tiểu thư phát giác, theo gia quy An Quốc công quất cho năm mươi roi, đ.á.n.h đến mức thừa sống thiếu c.h.ế.t.

Giờ đây, trong cơn thịnh nộ, An Quốc công vung roi quất túi bụi lên Hầu Uyển Vân. Nàng đau đến mức mặt mày biến dạng, gào t.h.ả.m thiết: "Cha! Con hề phạm gia quy, con oan mà!"

An Quốc công chẳng thèm lấy nửa lời, tay mỗi lúc một hiểm. Hầu Uyển Vân nén đau, bò rạp chân Hầu Thụy Phong, ôm c.h.ặ.t lấy chân lóc: "Anh trai, cứu mạng! Cầu xin cứu Vân nhi! Chắc chắn hiểu lầm gì đó, Vân nhi thực sự gì cả!"

Hầu Thụy Phong cau mày Hầu Uyển Vân đang lóc nhem nhuốc đầy nước mắt nước mũi, lòng càng thêm chán ghét. Hắn hung hăng tung một cước đá văng nàng , mắng: "Đừng gọi trai, loại em gái như ngươi! Đồ độc phụ, đến nước còn ngoan cố! Cút !"

Hầu Uyển Vân đá lăn mấy vòng đất, ngã ngửa thì đúng lúc roi của An Quốc công quất tới, trúng ngay vùng da thịt non mềm n.g.ự.c. Nàng rú lên một tiếng đau đớn, lật đật quỳ sụp xuống đất.

Trong lòng Hầu Uyển Vân kinh hãi hoang mang. Nàng vốn định tìm cha để nhờ ông chống lưng đối phó Khương gia, cớ gặp mặt, lời mấy câu dùng gia pháp? Dù cha dùng "khổ nhục kế", ngoài mặt đ.á.n.h con để khó Khương gia thì cũng cần tay tàn độc thế chứ! Đây rõ ràng là đ.á.n.h c.h.ế.t nàng!

Lúc đầu, Hầu Uyển Vân còn định c.ắ.n răng chịu đựng cho xong để An Quốc công xả giận, đó mới dỗ dành ông để ông "con cờ" cho , nên nàng cứ im chịu đòn. Thế nhưng khi ăn hơn hai mươi roi, cơn giận của An Quốc công những nguôi mà càng lúc càng dữ dội, ông quất c.h.ử.i: "Đồ súc sinh, đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi!"

Nhận thấy cha thực sự nổi sát tâm, Hầu Uyển Vân dám im nữa mà bắt đầu né đòn, cầu xin t.h.ả.m thiết.

"Cha, đừng đ.á.n.h nữa!" Nàng rống lên, vọt dậy trốn chiếc ghế bên cạnh.

"Hừ, ngươi còn dám chạy!" An Quốc công mặt đỏ bừng, cổ tay vung lên, đuôi roi linh hoạt như rắn quất trúng gò má Hầu Uyển Vân, để một vết thương dài ngoằn ngoèo từ khóe mắt trái kéo xuống tận khóe miệng bên . Gương mặt xinh như hoa như ngọc của nàng cứ thế mà hủy hoại.

"A! Đừng mà! Cứu mạng!" Hầu Uyển Vân hoảng loạn ôm lấy mặt, bất chấp tất cả đẩy ghế xông cửa định chạy trốn. Nàng cảm thấy nếu chạy, cái mạng nhỏ chắc chắn sẽ tàn đời tại đây.

"Còn chạy? Đồ nghiệt chướng!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-chong-trong-sinh-dau-nang-dau-xuyen-khong/chuong-159-vao-cung-dien-thanh.html.]

Một luồng gió lướt qua đỉnh đầu, Hầu Thụy Phong nhanh như chớp chặn ngay cửa, khóa c.h.ặ.t lối . Hầu Uyển Vân phủ phục chân van nài: "Anh, cứu em, cha đ.á.n.h c.h.ế.t em!"

Hầu Thụy Phong lạnh lùng hừ một tiếng, đá nàng trở giữa phòng.

"Súc sinh, còn dám chạy !" Giọng trầm đục của An Quốc công vang lên từ phía . Hầu Uyển Vân thấy da đầu tê dại, vết thương lưng và mặt đau như lửa đốt.

"Cha, Vân nhi dám nữa! Xin cha tha mạng! Đánh nữa sẽ c.h.ế.t mất, cha ơi tha mạng! Con là con gái ruột của cha mà!" Biết thể chạy thoát, nàng quỳ lạy van xin.

"C.h.ế.t ?" An Quốc công lạnh, "Lão t.ử đ.á.n.h , mà c.h.ế.t !" Nói xong "chát" một tiếng, một roi quất thẳng đầu Hầu Uyển Vân.

Nàng thấy đầu đau như nứt , dòng m.á.u đỏ tươi chảy dài xuống thái dương. Hầu Uyển Vân mặt mày bê bết m.á.u, chạy trốn loạn xạ như chuột cống qua đường. nàng thoát khỏi tay lão tướng dày dạn sa trường như An Quốc công? Bất kể nàng nấp , chiếc roi cũng như mắt, bám sát theo quất tàn nhẫn .

Sau đủ năm mươi roi, Hầu Uyển Vân đổ gục đất, thở hổn hển, cả đầy m.á.u, đôi mắt trợn ngược.

"Cha, đủ , giờ thể đ.á.n.h c.h.ế.t nó, nếu bên Thánh thượng và Thái hậu khó lòng ăn ." Hầu Thụy Phong thấy cha vẫn nguôi giận liền tiến can ngăn.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

"Hừ!" An Quốc công hậm hực ném roi xuống đất, chỉ tay mũi Hầu Uyển Vân mắng: "Đồ nghiệt súc! Những việc ngươi , dù đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi cũng hết tội! Họ Hầu sinh hạng con gái như ngươi!"

Lời An Quốc công sai chút nào. Thiên triều lấy hiếu đạo đầu, An Quốc công là cha, dù bắt con gái c.h.ế.t thì con cũng c.h.ế.t. Hơn nữa, tội thứ tư trong "Thập ác" là "Ác nghịch", tức là mưu sát hoặc đ.á.n.h đập ông bà, cha , cô chú, chị.

Theo luật pháp Thiên triều, kẻ phạm tội ác nghịch chịu hình phạt eo trảm (chặt ngang lưng) hoặc lăng trì (xẻ thịt). Hầu Uyển Vân g.i.ế.c ruột, hại đích và chị ruột, phạm tội ác nghịch nghiêm trọng nhất. Ở bất cứ triều đại nào cũng chịu cực hình. Chỉ là hiện nay phận nàng quá nhạy cảm, buộc che giấu nội tình, nếu An Quốc công sớm đ.á.n.h c.h.ế.t nàng cho sạch cửa nhà.

Hầu Uyển Vân cha, nước mắt tuôn rơi lã chã. Nàng vẫn hiểu sai chuyện gì đến mức cha ruột tay tàn độc đến . Dù chuyện nàng hại chồng, hại con nối dõi ở Khương gia bại lộ, thì cũng là nhà họ Khương trừng trị, Hầu gia can thiệp sâu đến thế?

Nàng nghĩ nát óc cũng ngờ rằng những tội ác tại Hầu gia năm xưa vạch trần. Tại Hầu gia, nàng tay cực kỳ kín kẽ, nàng tự tin ai thể nắm bằng chứng. Ngay cả nha cận Xảo Hạnh tuy nghi ngờ cái c.h.ế.t của tiểu thư Uyển Tâm, nhưng cũng chẳng bằng chứng xác thực để buộc tội.

Loading...