Mẹ Chồng Trọng Sinh Đấu Nàng Dâu Xuyên Không - Chương 158: Lạc cực sinh bi
Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:22:42
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hồi nãy nhận xúc động quá mà quên mất xung quanh, giờ nghĩ mới thấy sợ. Nếu thực sự bắt gặp gây rắc rối cho em gái, Hầu Thụy Phong chắc chắn sẽ dằn vặt đến c.h.ế.t.
"Vương phi nghỉ ngơi cho , xin cáo từ ." Hầu Thụy Phong dậy.
"Tướng quân thong thả." Cố Vãn Tình sai nha đưa ngoài, bệt xuống ghế như mất hồn. May mà Cẩm Yên giải vây, nếu hậu quả dám tưởng tượng. Bà tin Cẩm Yên chỉ tình cờ xuất hiện, chắc chắn cô Hầu Thụy Phong đến Khương phủ và cố ý giúp đỡ. Bà thầm nhủ gặp trai hỏi rõ chuyện của hai họ .
Thúy Liên thấp thỏm chủ t.ử, hiểu rốt cuộc hai gì mà nông nỗi . Cố Vãn Tình thấy liền mỉm cốc nhẹ đầu cô: "Cái con bé , nghĩ gì đấy!"
Thúy Liên thè lưỡi: "Người xem, nãy mà để Vương gia thấy thì mười cái miệng cũng giải thích nổi. Để em hầu chỉnh đốn trang phục."
Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)
Ngày thứ hai khi Hầu Thụy Phong , gửi đến mười nữ thị vệ khỏe mạnh. Đây là việc hai em bàn , Cố Vãn Tình tự nhiên khó, cho họ phủ ngay.
"Nô tỳ kiến diện chủ t.ử." Mười thị vệ thành hàng, hành lễ với Hầu Uyển Vân.
Hầu Uyển Vân qua là đây là những huấn luyện trong quân đội, ai nấy đều võ công. Nàng đắc ý vô cùng: Anh trai quả là giữ lời! Lại hôm qua Hầu Thụy Phong nổi trận lôi đình, c.h.é.m nát bàn mặt Cố Vãn Tình, nàng càng cho rằng mụ chồng sợ nên mới dám ho he gì khi nhà ngoại đưa tới.
Có nhà ngoại thế lực thật là ! Hầu Uyển Vân sung sướng mười nữ thị vệ, từ nay họ bảo vệ, đố ai dám động nàng!
"Cha về kinh ?" Hai ngày nay Hầu Uyển Vân liên tục hỏi. Các thị vệ báo rằng Hầu Thụy Phong tin nàng chịu khổ báo ngay cho An Quốc công, ông lập tức tức tốc về kinh. An Quốc công mới là chỗ dựa lớn nhất của nàng, chỉ cần ông ở đây nàng mới thực sự yên tâm.
"Bẩm chủ t.ử, theo nô tỳ thì xe ngựa kinh, giờ chắc về tới phủ ạ."
"Tốt quá!" Mắt Hầu Uyển Vân sáng rực: "Mau hầu hạ tắm rửa đồ, cha về em là con gái nghênh đón. Lát nữa báo với mẫu một tiếng, về nhà ngoại thăm cha."
Chuẩn xong, Hầu Uyển Vân khí thế ngời ngời gặp Cố Vãn Tình. Cố Vãn Tình chỉ liếc nàng một cái, dặn dò vài câu cho , hề khó, thậm chí còn bảo Thúy Liên chuẩn quà cáp mang theo.
Hầu Uyển Vân thấy vẻ mặt lờ đờ của mụ chồng thì thầm đắc thắng: Bà thích khó ? Sao ngăn về nhà ngoại ? Có giỏi thì cấm túc tiếp xem nào!
Nàng ưỡn n.g.ự.c, vênh váo rời khỏi Khương phủ. Thúy Liên hừ một tiếng: "Kẻ tiểu nhân đắc chí! Để xem cô đắc ý bao lâu!"
Xe ngựa chạy một lát thì tới Hầu phủ. Người nhà nhận tin từ , sai gia nhân đón ở cổng.
Hầu Uyển Vân tiền sảnh bắt đầu diễn kịch, dẹp bỏ vẻ đắc ý, bằng khuôn mặt yếu ớt tội nghiệp. Nàng với trai, giờ với cha một trận nữa. Cha dù cũng uy tín và chức vụ cao hơn , nàng cần sự ủng hộ tuyệt đối của ông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-chong-trong-sinh-dau-nang-dau-xuyen-khong/chuong-158-lac-cuc-sinh-bi.html.]
"Cha!" Vừa sảnh thấy An Quốc công, Hầu Uyển Vân nức nở quỳ sụp xuống chân ông: "Cha đường vất vả, sức khỏe vẫn chứ ạ? Vân nhi lúc nào cũng lo cho cha, ngày ngày cầu khấn thần phật phù hộ cho cha và ."
Sắc mặt An Quốc công lộ rõ cảm xúc, Hầu Thụy Phong bên cạnh cúi đầu đứa em đang lóc t.h.ả.m thiết.
"Vân nhi, lên ." An Quốc công khẽ phẩy tay. Hầu Uyển Vân thuận thế dậy, lau nước mắt.
"Nghe trai con , con ở Khương gia chịu ít tủi nhục." An Quốc công sa sầm mặt nàng.
Thấy vẻ mặt đó, Hầu Uyển Vân cứ ngỡ cha đang giận vì bắt nạt, lòng thầm mừng rỡ. Nàng lắc đầu: "Vân nhi chịu chút thiệt thòi , miễn là giữ danh tiếng cho Hầu gia, Vân nhi sợ khổ."
Hừ! Hầu Thụy Phong lạnh trong lòng, tiếp lời: "Vân nhi, đây là nhà , em gì giấu cha? Có uất ức gì cứ để cha chủ cho."
Thế là Hầu Uyển Vân bắt đầu kể tội nhà chồng một cách nửa kín nửa hở, khiến chuyện qua sẽ tưởng Khương gia chỉ hạng ngược đãi con dâu, còn Cố Vãn Tình là mụ chồng độc ác chuyên hành hạ nàng.
Nàng kể quan sát sắc mặt cha. Thấy mặt An Quốc công càng lúc càng tối sầm , đáng sợ như bão tố sắp nổi lên. Kể xong tội trạng Khương gia, nàng sụt sùi cha.
An Quốc công nghiến răng, ánh mắt như ăn tươi nuốt sống khác. Hầu Uyển Vân quỳ xuống chân ông, : "Cha, Vân nhi chỉ là về kể khổ cho nhẹ lòng thôi. Cha chồng con là quyền thần bậc nhất, nếu cha vì con mà đắc tội với ông thì Vân nhi bất an lắm, xin cha đừng vì con mà đụng Khương gia."
Đây là phép khích tướng, nàng ám chỉ An Quốc công sợ thế lực của Khương Hằng.
"Tốt! Tốt lắm!" Ngực An Quốc công phập phồng, cảm xúc dường như nén đến mức cực hạn sắp bùng nổ. Ông nàng , gằn: "Vân nhi, con quả là đứa con gái ngoan của ! Cung kính hiếu thảo, nhẫn nhục phụ trọng! Thật là , lắm!"
Hầu Uyển Vân thầm đắc ý, cho rằng cha trúng kế khích tướng, chắc chắn sẽ tìm Khương Hằng tính sổ. Đang lúc nàng tính toán trong lòng, đột nhiên bên tai thấy tiếng gió v.út qua, đó là một tiếng "Chát" nảy lửa, một cơn đau xé tâm can ập đến lưng. Nàng cảm thấy lưng như thứ gì đó quật mạnh, đau đến mức hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết lăn lộn mấy vòng đất.
"Tốt, con gái ngoan của , thật là !"
Hầu Uyển Vân ngẩng đầu, bàng hoàng cha. Chỉ thấy An Quốc công đang cầm một cây roi vàng đen, to như dây thừng, tỏa hàn khí lạnh lẽo. Ông là võ tướng, tay cực nặng, cú quất đó khiến nàng đau đến mức suýt ngất .
An Quốc công cầm roi tiến gần, cơn thịnh nộ trong mắt ông khiến nàng rụng rời tay chân.
"Cha, cha gì ? Vân nhi sai điều gì ?" Nàng kinh hãi hét lên. Đây là roi gia pháp của Hầu gia, cha dùng đến nó?
"Đồ súc sinh, ngươi còn mặt mũi hỏi sai cái gì ! Ta đứa con gái súc sinh như ngươi! Hôm nay sẽ dùng gia pháp Hầu gia trừng trị ngươi! Nếu ngươi còn sống sót tay , thì lúc đó hãy cho ngươi những chuyện đại nghịch bất đạo bẩn thỉu gì!"