Mẹ Chồng Trọng Sinh Đấu Nàng Dâu Xuyên Không - Chương 129: Nguyên Bảo tiến cung

Cập nhật lúc: 2026-02-02 11:06:53
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không lâu , Hầu Uyển Vân từ cung trở về. Tiền thị thấy mặt nàng nể nang gì, buông lời mỉa mai: "Ồ, cháu dâu về đấy ? Sao hầu hạ chồng? Các vị quý nhân trong cung đang đấy, cháu tranh thủ thể hiện thì uổng phí cơ hội nghìn năm một ."

Mặt Hầu Uyển Vân lúc xanh lúc trắng, nhưng vì Tiền thị là bề nên dám cãi , chỉ ậm ừ vài câu chạy biến về phòng. Nàng thực chất là "đuổi khéo" khỏi cung, lời của Tiền thị chẳng khác nào đ.â.m đúng nỗi đau của nàng .

Thực Uyển Vân cũng màu, gào đòi tự tay chăm sóc chồng. Thái hậu quá chán ngán cái bộ mặt giả tạo đó, cộng thêm việc Khương Thái phó ở tiền triều nhắn cần nàng hầu hạ, xin Thái hậu cho nàng về nghỉ, thế là Thái hậu thuận nước đẩy thuyền, đuổi nàng về ngay lập tức.

Trong cung, Công chúa Chiêu Hòa túc trực bên giường bệnh rời nửa bước, mắt chằm chằm Cố Vãn Tình vì sợ chỉ cần chớp mắt một cái là giường sẽ biến mất. Ngoài điện, Hầu Thụy Phong cũng lo sốt vó, trong đầu là những dấu hỏi lớn.

Hoàng đế bãi triều, Khương Hằng cũng mặt với đôi mắt thâm quầng, gương mặt hốc hác thấy rõ. Các quan viên thấy Thái phó như cái tủ t.h.u.ố.c s.ú.n.g sắp nổ thì đều ý tránh xa, sợ rước họa .

Vụ ám sát của dư nghiệt Nam Khương khiến Hoàng đế nổi lôi đình. Trong triều chia hai phe: phe chủ chiến thừa thắng xông lên, phe chủ hòa dưỡng sức vì chiến tranh lâu ngày hao tổn quốc lực. Hai bên cãi chí t.ử, Hoàng đế để ý phản ứng của Khương Hằng.

Yukimiko - (Tuyết Mỹ Tử)

Là quyền thần, quyết định của Khương Hằng quan trọng, nhưng ông im lặng suốt buổi. Cuối cùng, Hoàng đế cho lui triều, mời Khương Hằng và An Quốc công thư phòng bàn riêng. An Quốc công hiểu rõ chiến sự Nam Khương, còn Khương Hằng giỏi mưu lược, lời của ông luôn sức nặng.

Ba gặp , An Quốc công là thông gia nên cần khách sáo.

Hoàng đế Khương Hằng, hỏi: "Về chuyện đ.á.n.h hòa, ái khanh thấy thế nào?"

Khương Hằng trầm ngâm một lát đáp: "Vi thần cho rằng, cuộc loạn ở Nam Khương chính là cơ hội trời ban cho triều ."

Mắt Hoàng đế sáng lên, hiệu cho ông tiếp.

Khương Hằng phân tích: Tam hoàng t.ử Nam Khương là kẻ dã tâm, cầu hòa là để dưỡng sức, nếu để yên vị thì 10 năm nữa sẽ là đại họa của thiên triều. Đại hoàng t.ử thì ngu ngốc, lỗ mãng, xem thiên triều là kẻ thù, cũng thể vua. Triều nên mượn vụ ám sát cớ, phái sang kích động nội bộ chúng, để Đại hoàng t.ử và Tam hoàng t.ử c.ắ.n lưỡng bại câu thương. Lúc đó, sẽ dựng lên một con rối vua, thu lợi ngư ông. Nam Khương sẽ thành phụ thuộc, phương Nam sẽ vĩnh viễn thái bình.

Khương Hằng ngừng , An Quốc công thở dài: "Quân chinh chiến lâu ngày, tổn hao nhiều, giờ nên dưỡng sức. Hung nô phía Tây Bắc tuy bề ngoài thần phục nhưng vẫn luôn rình rập, nếu dồn quá nhiều tiền bạc binh lực phương Nam, chúng sẽ thừa cơ đ.á.n.h tới, lúc đó sẽ kẹp giữa hai đầu, bất lợi. Theo thần, cần động binh, chỉ cần phái sứ thần sang hỏi tội, đồng thời tung mật thám khuấy đục vũng nước đó."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-chong-trong-sinh-dau-nang-dau-xuyen-khong/chuong-129-nguyen-bao-tien-cung.html.]

Kẻ nào dám chủ mưu ám sát vợ của Khương Hằng, ông dĩ nhiên bỏ qua. Một khi thiên triều nắm quyền kiểm soát Nam Khương, ông sẽ khiến kẻ đó sống bằng c.h.ế.t.

An Quốc công thầm thán phục: Khương Thái phó tay đúng là một mũi tên trúng ba nhạn! Vừa mất sức binh đao, giữ uy nghiêm, thu thuộc quốc. là thủ đoạn lão luyện của vị quyền thần đầu triều đình!

Hoàng đế cũng gật đầu tán thưởng. Ngài cứ ngỡ Khương Hằng sẽ vì tư thù mà đòi đ.á.n.h, ngờ ông sáng suốt nghĩ kế sách vẹn đến .

Xong việc triều chính, Hoàng đế cùng Khương Hằng đến tẩm cung Thái hậu. Nhìn thấy Cố Vãn Tình bất động, mặt giọt m.á.u, Khương Hằng đau xót đến nghẹt thở.

"Vãn Tình, nàng mau tỉnh ..." Ông bên giường, nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, gọi khẽ tên nàng, hy vọng nàng sẽ mỉm như khi. đáp chỉ là sự im lặng đáng sợ. Vị Thái phó vốn định lực như núi, dù thái sơn sụp mắt cũng đổi sắc, giờ đây trong lòng trào dâng một nỗi sợ hãi tột cùng. Ông sợ mất nàng, nỗi sợ từng trong đời.

Tại Khương phủ.

Một cỗ xe ngựa lăn bánh trong ánh bình minh. Theo ý Thái hậu, Khương Huệ Như đặc cách cung thăm Vương phi. Huệ Như hốc hác, đôi mắt sưng mọng vì , giục giã: "Hoắc ca ca, bảo phu xe nhanh lên một chút!"

Hoắc Hi Thần gật đầu. Xe khỏi cổng phủ, bỗng một bóng trắng từ xó xỉnh nào đó vọt , thoăn thoắt nhảy tót trong xe.

"Nguyên Bảo!" Huệ Như kêu lên khi thấy "cục bông tuyết" nhào lòng . Nàng ôm nó nức nở: "Nguyên Bảo ơi, Đại bá mẫu thương , chị cung thăm , em ở nhà chờ chị nhé."

Con cáo nhỏ như hiểu tiếng , nó mắt Huệ Như lắc đầu quầy quậy.

Huệ Như vuốt ve bộ lông mượt mà của nó: "Nguyên Bảo, em thăm Đại bá mẫu với chị ?"

Nguyên Bảo gật đầu cái rụp, rúc lòng nàng chịu rời .

Đang lúc rối bời, Huệ Như cũng chẳng mà thắc mắc tại Nguyên Bảo thông minh đến thế, nàng thở dài: "Vậy cùng chị , nhưng trốn cho kỹ, đừng chạy lung tung. Trong cung rộng lắm, em mà lạc mất là chị tìm ."

Nguyên Bảo ngoan ngoãn im trong lòng Huệ Như. Một một cáo, ánh nắng sớm mai, cùng tiến chốn hoàng cung sâu thẳm...

Loading...