Chẳng bao lâu, cư dân mạng ùn ùn kéo đến.
【Ôi, thuật toán đúng là thất vọng.】
【Trời ơi, bà mắc hội chứng diễn xuất ? Tiền trợ cấp 1,2 triệu tệ, cho con gái lớn thi đại học, còn chiếm luôn 1 triệu tệ tiết kiệm của con gái. Cuối cùng ai mới là rút ruột ?!】
【Con gái lớn kiếm cả triệu mà vẫn thoát khỏi xiềng xích gia đình gốc ?】
những lời đó mà lòng chẳng thấy vui mấy.
Chỉ luồng khí nghẹn nơi l.ồ.ng n.g.ự.c bao lâu nay, bỗng chốc tan biến.
Ngay khoảnh khắc đó, mới thực sự cảm thấy nhẹ nhõm.
còn khát khao theo đuổi cái gọi là tình yêu của nữa, cũng còn so đo xem và em gái ai yêu nhiều hơn.
thực sự, , còn bận tâm nữa .
Buổi hòa giải đầu tiên tòa, thậm chí tham dự.
bận khai trương tiệm nail mới, Trương Vũ Thành và luật sư đại diện mặt.
Khi về, kể chi tiết cho biểu cảm của khi thấy từng mục kê thu chi.
“Há miệng sững sờ một lúc, bắt đầu c.h.ử.i rủa khó , nhưng tòa ngăn .”
Lúc đó đang bày gel màu.
Trương Vũ Thành ôm lòng.
“Em còn buồn ?”
nghĩ kỹ trả lời chân thành.
“Vẫn còn một chút... nhưng hôm nay em bán hàng quá đắt, nghĩ thì kiếm tiền quan trọng hơn nhiều.”
Lần hòa giải thứ hai, đích tham dự.
Phía bên ngoài còn cả em gái.
Lâu gặp, hai họ đều tiều tụy trông thấy.
Còn thì vì công việc ăn phát đạt, nên trạng thái ngược .
Lần , đổi thái độ, nước mắt rơi lã chã khi , trông cứ như chịu oan thiên cổ.
Em gái :
“Chị ơi, chẩn đoán u.n.g t.h.ư tuyến giáp, mới phẫu thuật thời gian gần đây.”
chỉ gật đầu nhẹ, hướng về phía thẩm phán trình bày yêu cầu của .
“ chỉ lấy tiền mà từng gửi giữ. Đợi bà đến tuổi 60, sẽ tròn nghĩa vụ chu cấp dưỡng lão theo quy định pháp luật.”
dường như kiểm soát cảm xúc, túm lấy , lóc t.h.ả.m thiết.
“Em con bận , thời gian chăm , nên thuê bảo mẫu. Bà đó tệ lắm, tranh thủ lúc thì cho ăn gì cả.”
“Tĩnh Tĩnh , về nhà con, nhớ con lắm…”
Bà tới lui, kể khổ thế nào, nhớ , hỏi khi nào cưới, hứa sẽ mừng cưới thật lớn.
Cuối cùng còn kéo tay , mắt ngấn nước kể chuyện năm xưa dị ứng nổi mẩn đỏ, bà bất chấp bão tuyết đưa cấp cứu.
Nhắc tới chuyện đó, cũng nhớ .
Năm đó mười sáu tuổi, mua bánh sinh nhật cho .
Khi chiếc bánh trái cây đặt mặt, ngây vài giây.
Mẹ giục: “Thắp nến , mau ước con!”
nhanh ch.óng nhắm mắt ước nguyện, thổi nến.
Đó là đầu ăn bánh kem trái cây.
Ăn xong thì ngứa rát, nửa đêm tài nào ngủ nổi.
gọi mấy , bà đều bực bội xua tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/me-bao-toi-gui-tien-tiet-kiem-cho-me-giu/7.html.]
Mãi đến khi em gái trong giấc mơ cũng bắt đầu gãi tay, thì thầm : “Mẹ ơi, ngứa quá...”
Bà mới nhảy dựng lên, gọi ba đưa cả hai viện.
Em gái , còn thì bác sĩ giữ truyền nước biển cả đêm.
Giờ bà nhắc chuyện đó, vẻ như đang cố đào bới ký ức trong quá khứ để lấy lòng .
cắt ngang dòng hồi tưởng .
“Mẹ còn nhớ hôm đó gì ?”
Bà ngơ ngác.
Hôm đó truyền nước, đầu óc mơ màng, nhưng vẫn rõ với ba.
“Dị ứng xoài giống hệt nó, thế năm xưa phá t.h.a.i luôn , cái ngữ con gái phiền phức như , thật là…”
Nhiều đêm mất ngủ, cứ tự hỏi .
Tại giống bà nội?
Tại thể hoạt bát, thông minh và lòng ba như em gái?
cũng từng oán trời công bằng, vì cha thể đối xử công bằng với con cái?
Những lời độc miệng của bà, từng là từng mũi kim, đ.â.m sâu tim .
mất nhiều năm để rút từng mũi kim .
Và mất thêm nhiều tình yêu thương để lấp đầy những lỗ hổng đó.
Bảo tha thứ?
Dựa cái gì?
Lần hòa giải thứ hai cũng thất bại.
ngày xét xử chính thức, đột nhiên chuyển khoản 1 triệu tệ cho .
Kèm theo ghi chú: 【Xin .】
Em gái gọi điện đến, mở đầu là một tràng than thở rằng thật điên rồ.
Bà còn đòi phần tiền trợ cấp còn của ba từ em.
Thậm chí yêu cầu em nghỉ việc, về quê chăm bà.
“Chị , đúng là điên thật !”
“Bà quá ích kỷ! Cuộc sống của bà là cuộc sống, còn của em thì ?!”
“Em với bà cãi một trận to, em thật sự sống nổi kiểu nữa!”
bật .
Người diệt rồng cuối cùng cũng thành ác long.
Cô con gái nhỏ cưng chiều hết mực, cuối cùng cũng trở thành y hệt bà.
Ích kỷ, chỉ nghĩ cho , thiên vị.
“Vậy em và , gì khác ?”
Nói xong, tắt máy.
Trương Vũ Thành bước gần: “Sao thế?”
mỉm : “Không cả.”
Những chuyện đó, những con đó, chẳng còn khiến tim xao động.
mất 26 năm để cuối cùng thoát khỏi gia đình .
Phía là con đường dài và rực rỡ.
Còn thì vẫn còn nhiều thời gian tươi .
— HẾT —