Không ngờ phản ứng của Cố Niệm nhanh đến ?
Tô Vãn cũng chẳng hề sợ hãi chút nào. Tay Cố Niệm bóp cằm cô vốn chẳng dùng sức, gò má và tai còn ửng đỏ, là thực nội tâm đang thấp thỏm.
Đôi mắt chỉ cách cô một nắm tay, chiều cao của thiếu niên vượt trội, giờ phút đang "ép tường" cô, khiến cô như cả bao phủ.
Tô Vãn chớp chớp mắt, vươn tay nắm lấy cổ tay Cố Niệm. Tay Cố Niệm nhịn mà run lên một cái.
“Cố Niệm, như tớ sợ đấy.”
Cố Niệm thầm c.h.ử.i thề một tiếng.
Bé thỏ tuy miệng , nhưng ở cách gần thế , thế mà thấy một tia sợ hãi nào trong mắt cô.
Bé thỏ , chính là ăn chắc việc sẽ gì cô!
Cố Niệm nhíu mày, hừ lạnh một tiếng, càng áp sát Tô Vãn hơn: “Sợ hãi? thấy gan lớn lắm mà.”
“Mới ,” Ngón tay Tô Vãn đang nắm cổ tay Cố Niệm khẽ cử động, “Gan tớ nhỏ lắm.”
Thấy Cố Niệm cứ chằm chằm, Tô Vãn nghĩ thầm đây cũng là cách .
Vì thế cô chớp mắt một cái, ngây thơ mờ mịt trong giây lát, nháy mắt lộ biểu cảm bừng tỉnh đại ngộ: “A... Tớ !”
Nga
Cậu cái gì nữa?
Cố Niệm suýt chút nữa thì bật vì tức.
Lại thấy cái miệng nhỏ của Tô Vãn liến thoắng: “Cố Niệm... Chẳng lẽ cảm thấy... tớ đáp lời tỏ tình của , là đang... là đang treo ?”
“Cho nên thấy Chu Kỳ mới tức giận như ?”
Cố Niệm thấy Tô Vãn nhăn mũi, hốc mắt tức khắc ngập nước, : “...Sau đó, đó đầu liền tới hung dữ với tớ.”
“Có cảm thấy, tớ cũng giống như lời đồn đại của trong trường , là một, là một phụ nữ hư hỏng?”
Nói , đôi mắt khẽ chớp, một giọt nước mắt thế mà rơi thẳng xuống mu bàn tay đang bóp cằm cô của Cố Niệm.
Cố Niệm trăm triệu ngờ bé thỏ còn đòn " ăn cướp la làng".
giọt nước mắt rơi tay khiến cảm thấy phiền lòng. Hắn thầm mắng một tiếng, thu tay về, hung dữ : “Cậu rốt cuộc đang nghĩ cái gì thế hả? là loại như ?”
Tô Vãn cúi đầu, nhỏ giọng lầm bầm: “Ai mà ?”
“Cậu cái gì?”
Tô Vãn, quen thói mạnh miệng, nhanh ch.óng lau nước mắt, trộm một cái, mềm mại : “Tớ gì.”
Cố Niệm lúc mới xác định, con thỏ , vẫn là một con thỏ tâm địa gian xảo!
Khổ nỗi cô nắm thóp, chẳng chút biện pháp nào với cô cả!
Cố Niệm tại chỗ đen mặt cô.
Tô Vãn cảm thấy cũng thể tiếp tục trêu chọc nữa, vì thế vươn tay kéo kéo ống tay áo Cố Niệm, mềm như bông : “Được ... Đừng giận nữa, tớ xác thật ngốc như , nhưng cũng thông minh .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mau-xuyen-lieu-tinh-vua-kieu-vua-da-vai-ac-sung-nang-den-phat-dien/chuong-574-co-niem-cau-that-tot.html.]
Cô ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, mũi còn vương chút sắc hồng, chớp chớp mắt lấy lòng : “Bằng để dạy kèm cho tớ chứ, đúng ?”
“Cố Niệm, thật .”
Cố Niệm nháy mắt hết giận, chỉ cảm thấy hành vi của Tô Vãn chút nghẹn khuất.
Vì thế đầu thèm để ý đến cô, nhấc chân về phía : “...Dù cũng chẳng gì , thôi.”
Tô Vãn bước nhỏ lon ton theo .
Thấy thiếu niên đen mặt thở phì phì, thế mà cảm thấy chút đáng yêu.
Vì thế cô vươn tay nắm lấy tay .
Cố Niệm sửng sốt, trong lòng rõ ràng chút vui vẻ, nhưng mặt bộ kiên nhẫn: “Cậu cái gì đấy?”
“A, một chút sợ hãi nha, trùm trường dắt tay, tớ sẽ sợ nữa.”
Cố Niệm “hừ” một tiếng.
Bé thỏ khi lộ chút bản tính thì càng đà lấn tới, thèm giả vờ nữa.
Tuy mặt vẫn là cái dáng vẻ kiều khí bao , nhưng càng thêm đúng lý hợp tình.
Giống như chắc sẽ giận .
Cố Niệm lạnh mặt để mặc cô nắm tay, nhưng mặt ửng hồng.
Đột nhiên, nhận thấy Tô Vãn dừng bước, chút kiên nhẫn đầu .
Bé thỏ đang xoa xoa đầu gối, nhỏ giọng : “Cố Niệm, chân tớ đau, nữa, thể cõng tớ ?”
Ba phút , Cố Niệm trong lòng thì c.h.ử.i thầm, nhưng cõng thiếu nữ cực kỳ vững vàng.
Tô Vãn ghé vai , ghé sát tai nhỏ giọng :
“Cố Niệm, tớ phát hiện, tớ cũng chút thích đấy.”
Sau đó, mắt thường thể thấy tai Cố Niệm thế mà đỏ bừng!
Đỏ đến triệt để, giống như hấp chín .
“Tô Vãn!!!”
Ngay đó, bên tai truyền đến giọng tức hộc m.á.u của .
Tô Vãn vành tai đỏ bừng của Cố Niệm, nhỏ giọng : “Làm thế? Tớ đáp ?”
“Chẳng lẽ đang vui?”
Cố Niệm nhịn nhịn, cuối cùng nhịn : “Trêu chọc thú vị lắm ?”
Tô Vãn nghĩ thầm đúng là vui, nhưng lời thể thẳng, vì thế : “Cũng hẳn...”