Giang Ngưng Tuyết và các sư tự nhiên cũng hiểu nỗi băn khoăn của .
Tô Vãn gật đầu, nhẹ giọng đáp: “Vâng, sư phụ.”
Sau đó, nàng sắp xếp một gian nhà phụ trong Thanh Trúc Viện. Giang Ngưng Tuyết lo lắng nàng một cái mới dẫn hai sư rời .
Thẩm Quân Hàn cánh cửa phòng đóng c.h.ặ.t, nắm tay giấu trong tay áo lúc mới chậm rãi buông lỏng.
Tô Vãn…… Hóa cũng là yêu thú ?
Vậy việc nàng cứu Dạ Uyên, cũng vì đồng cảm cảnh ngộ, cho nên mới chút sợ hãi ?
phản ứng của các t.ử khác ngoài dự đoán của . Hắn vốn tưởng rằng……
Trong lòng Thẩm Quân Hàn như lửa thiêu đốt, sự rối rắm và cảm xúc nóng rực khiến linh đài vốn thanh tịnh của trở nên vẩn đục.
Nga
Hắn thở dài, như một làn khói nhẹ biến mất khỏi Thanh Trúc Viện.
Sau đó, đến nơi ở của Mộ Hoa.
Mộ Hoa đang chắp tay trong sân. Nghe tiếng bước chân, xoay Thẩm Quân Hàn: “Thế nào?”
Thẩm Quân Hàn vươn tay , trong lòng bàn tay là một viên linh thạch màu đỏ rực.
“Lưu Ảnh Thạch, ký ức của nàng bất kỳ điểm khả nghi nào, ngũ sư thể tự xem xét.”
Viên đá tay biến mất, xuất hiện trong tay Mộ Hoa.
Mộ Hoa xem ngay mà thần sắc ngưng trọng : “…… Quy củ sư môn, cũng đấy.”
“Đệ .”
Thẩm Quân Hàn mím môi: “Ngũ sư cần lo lắng, bất quá chỉ là vài roi, chịu .”
“Thẩm Quân Hàn! Đó là roi thường! Tô Vãn bất quá chỉ là một con yêu thú, cần gì ……”
“Ngũ sư , cẩn trọng lời .”
Đôi mắt Thẩm Quân Hàn lạnh xuống.
Mộ Hoa thở dài, thêm, giận dỗi bảo: “Thôi thôi, tự phán đoán, nhiều cũng vô ích.”
Thẩm Quân Hàn lạnh mặt xoay rời .
Lăng Tiêu Phong cấm địa.
Thẩm Quân Hàn bước lên từng bậc thang đá xanh. Đây là nơi Lăng Tiêu Kiếm Tông dùng trận pháp để xử phạt t.ử nội môn.
Hắn rũ mắt trận pháp, lạnh lùng : “Đệ t.ử Thẩm Quân Hàn, nhân phạm môn quy, tự nguyện thỉnh phạt.”
Vừa dứt lời, trận pháp nháy mắt vận chuyển, vô tự phù huyền diệu tỏa kim quang nhàn nhạt liên kết c.h.ặ.t chẽ với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mau-xuyen-lieu-tinh-vua-kieu-vua-da-vai-ac-sung-nang-den-phat-dien/chuong-340-dau-don-cung-chia-se.html.]
Thẩm Quân Hàn bước trong.
Ngay đó, cổ tay và cổ chân đều xích sắt khóa c.h.ặ.t.
Một đạo roi vàng kim ẩn hiện lưng , xé gió quất mạnh xuống lưng .
Thẩm Quân Hàn thần sắc đổi, nhưng sắc mặt trắng bệch trong nháy mắt.
Y phục lưng rách toạc, lộ vết thương m.á.u chảy đầm đìa.
Hắn nhắm mắt .
Roi dài phía chút lưu tình, tiếng roi quất da thịt trầm đục khiến ghê răng.
Sắc mặt Thẩm Quân Hàn càng thêm trắng.
Hắn rũ mắt, mái tóc đen dài cũng lấm tấm m.á.u tươi. Lưng áo nát bươm, còn chỗ nào lành lặn, da thịt chằng chịt vết roi ngang dọc.
Máu thịt be bét, m.á.u tươi theo sống lưng chảy xuống, nhỏ giọt mặt đất, đỏ rực như hồng mai nở giữa tuyết trắng.
Cùng lúc đó, Dạ Uyên đang quấn cổ tay Tô Vãn cũng chịu đựng cơn đau đớn thình lình ập tới.
Dạ Uyên hiểu rõ, thể tổn thương Thẩm Quân Hàn quá ít. Liên tưởng đến việc tuyên bố “tự phạt” mặt bao nhiêu , Dạ Uyên c.ắ.n răng nhịn xuống tiếng kêu rên. khi đòn roi ngày càng tàn khốc, thể tiếp tục giữ nguyên hình dạng quấn tay Tô Vãn nữa.
Hắn chịu đựng cơn đau nhức nhối từ lưng truyền đến, run rẩy trườn xuống khỏi cổ tay Tô Vãn, cuộn tròn thành một đống đất.
Tô Vãn đang vận hành tiểu chu thiên nên nhận sự bất thường của Dạ Uyên.
khi nàng mở mắt , theo phản xạ kiểm tra Giá trị chữa khỏi, thấy kỳ quái.
Lại giảm xuống 5%.
Tô Vãn mím môi suy nghĩ nguyên nhân, nghiêng đầu liền thấy Dạ Uyên thế mà mặt dày mày dạn quấn lấy tay nàng, mà cuộn tròn một chỗ im lặng.
Nhìn kỹ, thể thế mà đang run rẩy nhè nhẹ.
Tô Vãn lo lắng, ghé sát xem: “Dạ Uyên? Chàng ?”
Dạ Uyên chuyện Thẩm Quân Hàn vì bảo vệ nàng mà tự nguyện chịu phạt, cũng Thẩm Quân Hàn nhất định nàng , vì thế lắc đầu: “…… Ta , chỉ là chút mệt mỏi.”
Tô Vãn nửa tin nửa ngờ .
Ngay đó, nàng thấy tiếng cửa viện mở .
Đuôi cá của Tô Vãn biến trở thành đôi chân. Nàng thấy tiếng động, Dạ Uyên vẫn luôn ở bên cạnh rời, liên tưởng đến sự việc đó, trong lòng lập tức phán đoán.
Nàng mở cửa phòng, ngước mắt liền thấy Thẩm Quân Hàn sắc mặt trắng bệch bước từ ngoài cửa.