Mau Xuyên: Đại Lão Biến Thái Đều Sủng Ta - TG10: Đế Thần bị kéo xuống thần đài 1
Cập nhật lúc: 2026-05-06 21:43:25
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bởi vì thực lực của quá mạnh, đối phương thể cùng lúc bắt cả hai mất. Cho nên hiện tại, nam chính đang đối mặt với cục diện "chọn một trong hai".
Và bi kịch của nguyên cũng bắt đầu từ chính khoảnh khắc . Ở kiếp , nam chính chọn cứu vị Thượng thần .
Sau khi xong cốt truyện sơ lược, Cố Nhược Kiều sang Mộ Khanh – Bạch Diệp Đế Thần đang cách đó xa, liếc vị Thượng thần đen đủi đang bắt giữ cùng .
Vị Thượng thần lúc mới từ từ tỉnh , khi phát hiện cảnh ngộ hiện tại thì tỏ chút hoảng loạn. Nàng thậm chí chẳng thèm liếc Cố Nhược Kiều lấy một cái, trực tiếp xem nàng như khí. Lạnh lùng, cao ngạo và kiêu kỳ.
Vừa mở miệng là giọng điệu thanh cao thể xâm phạm: "Đế Thần cần lo lắng cho , hạng ma vật ai ai cũng quyền tiêu diệt! Ta tuyệt đối sẽ cúi đầu vẫy đuôi chúng !"
Nàng chính nghĩa lẫm liệt, xem nhẹ sống c.h.ế.t, khiến đám tiên gia đuổi theo giải cứu đều cảm thấy vô cùng kính phục. Ngược , kẻ yếu đuối vô dụng như Cố Nhược Kiều hứng chịu vô ánh mắt khinh miệt và chỉ trích.
Cố Nhược Kiều hề phản ứng gì với những điều đó. Nàng chỉ chằm chằm đàn ông lạnh lùng đang hàng đầu , đôi mắt từ từ đỏ hoe. Cơ thể nàng run rẩy, là do gió thổi lạnh vì sợ hãi. Tà váy và những sợi tóc ngọn gió sắc lẹm thổi tung.
Có lẽ vì đó từng giãy giụa kháng cự nên váy áo nàng tán loạn xộc xệch, vài chỗ còn rách, lộ bắp chân trắng ngần xinh . So với vị Thượng thần bên cạnh, trông nàng t.h.ả.m hại hơn nhiều.
"Đế Thần, sợ." Nàng mấp máy môi, phát tiếng mà chỉ dùng khẩu hình một câu.
Thấy , chân mày Mộ Khanh khẽ nhíu . Chưa kịp suy nghĩ kỹ, thấy nàng đột nhiên lao thẳng cổ lưỡi kiếm của quân ma!
Trong nháy mắt, cổ nàng lưỡi kiếm sắc bén rạch một đường sâu hoắm, m.á.u tươi tuôn xối xả. Cảnh tượng ngoài dự tính của tất cả . Kẻ đang cầm kiếm uy h.i.ế.p sững sờ trong giây lát, vô thức buông lỏng Cố Nhược Kiều đang mềm nhũn ngã xuống.
Chính khoảnh khắc sơ hở đó cho Mộ Khanh cơ hội! Hắn vung kiếm quét ngang, hai tên ma vật trực tiếp rơi đầu tại chỗ. Mộ Khanh vọt tới bên cạnh Cố Nhược Kiều, đỡ nàng dậy dùng pháp thuật trị thương.
vô ích. Trên kiếm của ma vật đầy rẫy ma khí, khi cổ họng rạch đứt, ma khí trực tiếp xâm nhập cơ thể nàng! Chân mày vị Đế Thần nhíu c.h.ặ.t .
"Đế Thần!"
Tố Thu – cứu theo – gạt tay tiên nhân đang định dìu , chen gần. nàng chỉ thấy vị Đế Thần cao quý lạnh lùng của đang bế thốc con tiểu mị ma thấp kém, dơ bẩn lên.
"Ta đưa nàng về ." Mộ Khanh bỏ một câu xoay mang Cố Nhược Kiều rời .
Cố Nhược Kiều tỉnh , nhưng mắt tối đen như mực. Tuy nhiên nàng hoảng loạn, vì nàng vẫn đang trong trạng thái hôn mê.
"Thật ngờ tới nha, tỉnh nộp mạng đầu tiên."
Lời dứt, giọng tức giận của hệ thống vang lên: [Ký chủ! Cô quậy quá đó! Sao cô thể trực tiếp đ.â.m đầu kiếm như ! Lỡ như c.h.ế.t thật thì ?!]
Cố Nhược Kiều: [Thì c.h.ế.t , hơn nữa đây gọi là ' chỗ c.h.ế.t để tìm đường sống'.]
hệ thống vẫn thấy nàng quá liều lĩnh, định thêm gì đó thì nàng ngắt lời để chuyển chủ đề.
Cố Nhược Kiều: [Được , sai , cho xem cốt truyện .]
Hệ thống chỉ đành hậm hực tung cốt truyện . Cố Nhược Kiều thè lưỡi một cái tập trung nội dung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mau-xuyen-dai-lao-bien-thai-deu-sung-ta/tg10-de-than-bi-keo-xuong-than-dai-1.html.]
Ở vị diện , nguyên còn là pháo hôi nữa mà là một nhân vật phụ mấy tác dụng. Nguyên là một tiểu mị ma, là huyết mạch cuối cùng còn sót của tộc Mị Ma đại lục . Nàng chí cốt của Mộ Khanh cứu từ địa lao của Ma tộc, đó gửi gắm cho nam chính chăm sóc.
Nam chính chính là Bạch Diệp Đế Thần, tên gọi Mộ Khanh. Vị Đế Thần tồn tại từ thời Bàn Cổ, là bậc chí tôn của Thần giới.
vị Đế Thần là đóa hoa núi cao, thanh lãnh cao quý và cực kỳ cấm d.ụ.c. Hắn vô tình vô ái, chỉ tồn tại vì chúng sinh thiên hạ. Đối với nguyên , chỉ thi thoảng dạy bảo nàng với thái độ của qua đường.
Thế nhưng nguyên nảy sinh tình cảm nên với Mộ Khanh. Điều Tố Thu – vốn luôn thầm yêu – phát hiện .
Vì mới cảnh tượng lúc nàng vị diện. Đó là cái bẫy do Tố Thu thiết kế. Nàng cố tình dẫn dụ nguyên đến khu rừng ngoài Tiên giới để ma vật cơ hội tay. Sau đó nàng xông cứu viện giả vờ bắt, tạo cục diện chọn một trong hai.
Ở kiếp , vì nể tình bạn , Đế Thần chọn cứu nguyên , khiến Tố Thu trọng thương. Điều cho đám thần tiên vốn ưa mị ma càng thêm đồng cảm với Tố Thu và chán ghét nguyên hơn. Mộ Khanh cũng vì cảm thấy mắc nợ Tố Thu nên chỉ tự tìm d.ư.ợ.c thảo chữa trị mà còn đối đãi với nàng khách sáo hơn hẳn khác.
Nguyên cố gắng để hơn, nhưng hiểu luôn khéo quá hóa vụng. Cuối cùng, nhân lúc Mộ Khanh mặt ở Thần giới, nàng vu oan nhiều hãm hại Tố Thu, ném lửa Phượng Hoàng thiêu đốt, gân mạch đứt đoạn. Đến khi Mộ Khanh trở về, nguyên thần của nàng thiêu rụi còn một mảnh.
Nguyện vọng của nguyên là tu luyện thật . Nàng cầu Mộ Khanh yêu , chỉ ở bên cạnh . Xem xong tất cả, Cố Nhược Kiều cũng chẳng gì. Nguyên ảnh hưởng bởi đám thần tiên đến mức từng nghĩ đến việc bắt kẻ hại trả giá.
"Thể chất mị ma , hình như cũng giống tiểu hồ ly ở vị diện Ma tôn và bé mèo báo ở vị diện ."
Khác biệt là tiểu hồ ly dựa đôi mắt quyến rũ, mèo báo dựa tin tức tố, còn mị ma thì giống như một "vạn mê" phiên bản nâng cấp, tỏa mị lực lúc nơi. Chỉ một ánh mắt, một động tác cũng thể mê hoặc lòng . Những kẻ ý chí kiên định đều sẽ mê hoặc mà cùng nàng mây mưa. Ngay cả thần tiên cũng khó tránh khỏi. Đó là lý do tại thần tiên trời chán ghét và kỳ thị nguyên đến .
Cố Nhược Kiều c.ắ.n c.ắ.n môi. Đang suy tính bước tiếp theo nên gì thì nàng cảm thấy trong n.g.ự.c một cảm giác nên lời. Giống như ai đó bóp nghẹt trái tim nàng cố sức kéo mạnh ngoài. Nàng đau đớn kêu khẽ một tiếng, đột nhiên bừng tỉnh!
Mở mắt , nàng bắt gặp một đôi đồng t.ử thanh lãnh chút gợn sóng. Không sự tĩnh lặng của mặt hồ c.h.ế.t, mà giống như đầm băng núi cao, lạnh lẽo đến thấu xương.
Đôi mắt Cố Nhược Kiều khẽ đỏ lên. Nàng há miệng định gì đó nhưng phát hiện phát âm thanh.
Mộ Khanh ngăn : "Đừng vội, từ từ thôi."
Cố Nhược Kiều hít sâu một mới thể mở lời: "Đế Thần..."
Lời dứt, nước mắt rơi . Mộ Khanh khỏi ngẩn . Hắn mang tiểu mị ma về hơn trăm năm, đây là đầu tiên thấy nàng .
"Ngươi..."
Hắn định gì đó, thấy tiểu mị ma vội vàng lau những giọt nước mắt mặt.
"Ta cố ý , chỉ là... sợ quá..."
Nàng như chợt nhớ điều gì đó, cơ thể run rẩy nhẹ. Mái tóc đen dài rũ xuống n.g.ự.c, khiến nàng trông vô cùng yếu ớt và nơi nương tựa. Mộ Khanh từng thấy khía cạnh của nàng.
Hắn nhịn hỏi: "Đã sợ như , tại còn thế?" Hắn đang ám chỉ việc nàng tự đ.â.m cổ kiếm.
"Bởi vì..." Nàng ngước mắt một cái nhanh ch.óng cúi xuống, "Ta Đế Thần khó xử."
Tiểu mị ma cụp mi mắt, dáng vẻ trông thật cô độc và buồn bã. Mộ Khanh bất giác nhớ tình cảnh lúc đó. Các vị thần xác thực từng nghĩ đến việc cứu nàng. So với một mị ma nhỏ bé, Thượng thần Tố Thu rõ ràng quan trọng hơn nhiều.