Mau Xuyên: Đại Lão Biến Thái Đều Sủng Ta - 229. Đế Thần bị kéo xuống thần đài 5
Cập nhật lúc: 2026-05-06 22:07:47
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mộ Khanh bế Cố Nhược Kiều thẳng tới hồ Linh Tuyền trong động phủ của .
Trong hồ Linh Tuyền linh khí dồi dào, ngâm lâu ngày tác dụng trị thương tuyệt vời. Tuy nhiên, linh khí xối rửa kinh mạch là thứ bình thường thể chịu đựng . Cố Nhược Kiều thả đau đến mức giãy giụa thoát .
"Ư hức..."
Mộ Khanh đương nhiên thể để nàng tùy tính như , dùng pháp thuật ấn nàng trở : "Ngưng thần tĩnh khí, vận dụng tâm pháp để dẫn dắt linh khí."
Thế nhưng tiểu mị ma chẳng lọt tai chữ nào, đau đến mức rên rỉ liên hồi, nước mắt rơi lã chã như những hạt trân châu. Mộ Khanh thở dài một tiếng, quả thực quên mất tiểu mị ma là kẻ sợ đau nhất. Hắn chỉ đành xuống hồ, tới phía nàng, đặt một chưởng lên lưng nàng để giúp nàng dẫn dắt linh khí lưu chuyển .
Trong hồ Linh Tuyền, nước hồ lạnh buốt, chỉ khi dẫn linh khí cơ thể mới thể chống cái lạnh.
"Lạnh..."
Tiểu mị ma đau đến mất cả thần trí, đà lấn tới, nhất thời quên mất việc sợ hãi , cứ hừ hừ hắc hắc mà tựa . Mộ Khanh ngẩn . Đáng lẽ đẩy nàng , nhưng hiểu nhớ tới cảm giác tiếp xúc trong giấc mơ.
Chính trong lúc đang thẫn thờ, tiểu mị ma dán c.h.ặ.t , liều mạng rúc lòng . Mộ Khanh do dự một chút, vẫn là ưu tiên trị thương cho nàng . Đợi đến khi bế nàng khỏi hồ, nàng hôn mê bất tỉnh.
Mộ Khanh thi triển một cái Tịnh Thân Chú cho nàng đưa nàng về tẩm điện. Khi thì Tố Thu rời . Mộ Khanh suy nghĩ một lát, gia cố thêm kết giới mới rời .
Mà trong tẩm điện, Cố Nhược Kiều mở mắt .
Hệ thống: [Ký chủ vẫn chứ?]
Cố Nhược Kiều: [Chắc chắn là , đau c.h.ế.t mất. thể gài bẫy Tố Thu một vố thì cũng lỗ.]
Nàng chắc chắn là tới giải thích với Mộ Khanh về chuyện bắt đó, nàng thể để nàng toại nguyện !
Vừa lên sập ngủ, Mộ Khanh mộng. Lần còn là một màu xám đen bất biến nữa. Trước mắt là một dòng suối linh tuyền.
Trong suối một đang sấp, nước ngập đến ngang hông. Nàng lưng về phía , làn da lưng trắng ngần, mịn màng như thể vỡ chỉ bằng một cái chạm nhẹ. Đường rãnh lưng xinh kéo dài xuống , đến vị trí thắt lưng thì làn nước che khuất.
Vẻ mặt Mộ Khanh vẫn bình thản, cũng hề tránh né. Một lát , mỹ nhân trong hồ từ từ tỉnh . Vừa mở mắt, nàng đau đớn rên khẽ một tiếng, bò khỏi hồ. Nàng cử động, sóng nước d.a.o động, để lộ cảnh xuân phía thắt lưng.
Thần sắc bình thản của Mộ Khanh khựng một chút. Hắn phất tay, ấn trở trong hồ.
"Ưm... chuyện là chứ!" Nàng khó khăn sấp bên bờ hồ. "Hức đau quá, ở bên trong ."
Nàng giãy giụa vùng vẫy ngoài, nhưng giống như thứ gì đó chặn nên thể leo lên . Mộ Khanh chậm rãi tới ven hồ, cúi gạt nhẹ mặt nước, kinh ngạc phát hiện nước hồ ẩn chứa linh khí vô tận, y hệt như hồ Linh Tuyền trong động phủ của .
Hắn tiểu mị ma vẫn đang vùng vẫy một cái, bước tới: "Đưa tay ."
Tiểu mị ma còn tưởng cứu nàng, vội vàng đưa tay . thấy chỉ đặt tay lên cổ tay bắt mạch. Nàng ngẩn một lúc, đó tức giận hất tay .
Tuy nhiên Mộ Khanh cũng điều cần xác nhận. Nữ t.ử mắt chính là tiểu mị ma nuôi trong điện. Đang định thẩm vấn xem cách nào nàng mộng của , thấy tiểu mị ma đang thút thít. Nàng đỏ hoe mắt vươn tay về phía .
"Hức, lên ... cho lên ..."
Lúc Mộ Khanh mới nhớ nàng vẫn đang thương, lẽ do tiềm thức của tạo dòng linh tuyền cho nàng chăng. Nghĩ đến đây, Mộ Khanh đột nhiên một ý tưởng kiểm chứng. Thế là thả nàng lên mà xuống hồ. Một lòng bàn tay áp lưng nàng, truyền một chút tiên khí giúp nàng dẫn dắt linh khí.
Kết quả tiểu mị ma đúng là đằng chân lân đằng đầu. Nàng trực tiếp bám lấy . Chắc nàng tưởng tay ấm áp thể xua những luồng linh khí đáng sợ , nên liền "vái tứ phương" mà nắm lấy bàn tay của , áp thắt lưng của . Hoàn nghĩ đến việc tự vận công trị thương.
Mộ Khanh dung túng nàng, định thu hồi tiên khí của . Chẳng ngờ tiểu mị ma tuy mất ký ức nhưng hề ngốc, nhận ý định của liền ôm c.h.ặ.t lấy eo .
Miệng lẩm bẩm: "Ấm quá, ấm quá." Vừa cọ cọ tìm ấm n.g.ự.c .
Mộ Khanh mặt biến sắc: "Tự ."
"Không ."
"Tự vận chuyển khí tức."
"Ta ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mau-xuyen-dai-lao-bien-thai-deu-sung-ta/229-de-than-bi-keo-xuong-than-dai-5.html.]
Mộ Khanh liền rút tiên khí . Ngay lập tức, linh khí ồ ạt xung kích kinh mạch của tiểu mị ma. Nàng đau đến rên khẽ một tiếng bật . Lúc Mộ Khanh mới truyền tiên khí .
"Tự ."
Tiểu mị ma vô cùng uất ức, thút thít miễn cưỡng vận chuyển linh khí một cách vụng về. Mộ Khanh nhướng mày. Vừa định rút tiên khí , tiểu mị ma nhanh tay lẹ mắt ấn c.h.ặ.t t.a.y : "Ta đang vận chuyển mà." Còn tỏ vẻ uất ức nữa chứ.
Mộ Khanh bất lực. Trong mơ, tính tình tiểu mị ma khác hẳn với bên ngoài. Một bên thì cổ quái tinh ranh, một bên thì cẩn trọng dè dặt. Điểm giống duy nhất lẽ chính là đều yếu đuối và nhè như .
"Còn nhớ tâm pháp ?"
"Tâm pháp gì cơ?" Nàng bĩu môi, dường như bất mãn với nhưng dám thẳng mặt. Tuy nhiên cơ thể nàng thành thật, dán c.h.ặ.t lấy để hấp thụ ấm.
Mộ Khanh chỉ đành tâm pháp một nữa. Tiểu mị ma xong nửa hiểu nửa . Mộ Khanh liền : "Nếu tiếp tục đau đớn thì hãy vận chuyển tâm pháp ."
Nàng xong biểu cảm lập tức căng thẳng hẳn lên, vẻ vẫn còn sợ hãi cái đau lúc nãy. Tuy còn vụng về nhưng cuối cùng cũng bắt đầu nghiêm túc.
Hồi lâu , Mộ Khanh cuối cùng cũng cho phép nàng rời khỏi hồ. Hắn vung tay một cái, xua tan ẩm nàng. tiểu mị ma nổi giận , nàng ghi thù . Nàng phồng má khoanh tay n.g.ự.c, lưng thèm để ý đến .
Mộ Khanh cũng dỗ nàng, vén bào xuống. Quả nhiên một lát , tiểu mị ma tự phá vỡ sự im lặng .
"Nơi là ? Ngài là ai ?"
"Đây là mộng cảnh."
"Mộng cảnh? Của ?"
Mộ Khanh hé mắt nàng một cái: "Của bản tôn."
"Ồ... để ngoài?"
Mộ Khanh im lặng.
"Chẳng lẽ ngài cũng đường ?"
Mộ Khanh vẫn im lặng. Hắn , mà là... Hắn thẳng tiểu mị ma: "Mục đích của ngươi là gì?"
"Cái gì cơ?" Tiểu mị ma nghiêng đầu hiểu. Bởi vì bản thể nội thương nghiêm trọng, nên ngay cả trong mơ, sắc mặt nàng cũng nhợt nhạt.
Mộ Khanh cụp mắt: "Ta cách ngoài."
"Thật ?" Nàng quả nhiên vui vẻ ghé gần, "Đi hướng nào?"
Mộ Khanh nàng: "Không cần ."
"Hả?"
"Ngươi gần đây một chút."
Tiểu mị ma ngoan ngoãn nhích một bước. Liền thấy khẽ rũ mắt, vươn tay ôm lấy eo nàng. cũng chỉ là tay đặt eo theo kiểu giữ lấy, cơ thể hai vẫn cách một nắm tay.
Tiểu mị ma: "?"
Một lát trôi qua, chẳng chuyện gì xảy cả. Nàng mở to đôi mắt, một cách mờ mịt tò mò.
"Rồi nữa?"
Lại thấy mặt thoáng qua một tia tự nhiên. Tiểu mị ma nghiêng đầu: "Chẳng lẽ ngài đang lừa đấy ?"
Trong mắt Mộ Khanh xẹt qua một tia quẫn bách. Hắn sống mười mấy vạn năm, đây là đầu tiên nghi ngờ. cũng thực sự rõ chuyện là thế nào. Rõ ràng đây mỗi chạm nàng là sẽ lập tức tỉnh mà. Chẳng lẽ chìa khóa để tỉnh ở nàng? Hay là vì dựa đủ gần?
Hắn suy nghĩ một chút, ôm nàng dán sát . Tuy nhiên vẫn chuyện gì xảy . Sự nghi ngờ trong mắt tiểu mị ma càng đậm hơn. Nàng đầy vẻ khả nghi: "Ngài thật sự cách ngoài chứ?"
Mộ Khanh: "..."