Mau Xuyên: Đại Lão Biến Thái Đều Sủng Ta - 223. Báo mèo nhỏ của Xà vương thế giới thú nhân 26

Cập nhật lúc: 2026-05-06 21:33:03
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng sấm vang rền khắp nơi, nước phủ kín trung mùi hương của Ngân Khuyết nhạt ít nhiều. Khi mùi hương của nhạt bớt, Cố Nhược Kiều liền bất an đến mức đỏ hoe cả mắt.

"Không , nào."

Ngân Khuyết xót xa thôi. Hắn đầu lườm Đại vu, gắt lên: "Giờ ! Có thể kéo con non ?"

Đại vu: "..."

Bà kiên nhẫn giải thích: "Thưa Vương, mùi hương của ngài quá nhạt, con non cảm nhận thở của phụ thú nên cảm thấy an , dám ngoài. Xin ngài tạm thời hãy c.ắ.n cổ bạn đời một cái."

Thấy vị Vương của đang đỏ mắt vẻ bạo ngược, bà yên tâm bồi thêm một câu: "Nhớ là mùi hương ôn hòa một chút, nếu sẽ tổn thương con non... và cả bạn đời nữa."

Vế là bà tự thêm , tránh cho vị Vương chỉ đến bạn đời mà quên mất con . Ngân Khuyết thấy thể tổn thương bạn đời, quả nhiên trở nên cẩn trọng hẳn.

"Kiều Kiều, c.ắ.n đây, em đừng sợ."

Cố Nhược Kiều rên rỉ một tiếng, vùi mặt n.g.ự.c . Ngân Khuyết sợ cô chịu khổ, quyết định đ.á.n.h nhanh thắng nhanh, c.ắ.n một nhát cổ cô.

Hiệu quả của việc đ.á.n.h dấu tạm thời quả nhiên . Con non dường như cũng sợ mẫu thú đau đớn thêm nên quấy phá nữa mà ngoan ngoãn chui . Đó là một bé mèo báo cái siêu cấp đáng yêu, mắt còn mở cất tiếng oa oa.

Cố Nhược Kiều cố gắng mở đôi mắt đang mồ hôi bết dính: "Em con."

Ngân Khuyết lập tức bảo Đại vu rửa sạch bế gần. Đại vu nén ý định trợn trắng mắt, dùng da thú bọc đứa bé , cẩn thận bế đến bên cạnh Ngân Khuyết. Đứa trẻ thực sự quá nhỏ, cảm giác như chỉ cần một cánh tay là thể bóp c.h.ế.t . Ngân Khuyết bế lấy ngẩn , chút luống cuống Cố Nhược Kiều.

Cô ngẩn một chút bật : "Đặt con xuống cạnh em, để em con."

Ngân Khuyết nhẹ tay nhẹ chân, nín thở đặt con non bên cạnh đầu cô. Cố Nhược Kiều vén một góc lớp da thú, cánh tay bé xíu. Trên đó bớt hình tường vân. Cô khỏi thất vọng. Có lẽ là do cô nghĩ quá nhiều .

đến khi m.a.n.g t.h.a.i nữa, Cố Nhược Kiều vẫn khỏi mong chờ. Lần cũng cực kỳ vất vả, cô đau suốt một ngày trời mà con non nhất quyết chịu . Ngân Khuyết c.ắ.n cổ hai mới miễn cưỡng đủ.

Đại vu lẩm bẩm rằng con non e là tầm thường. Quả nhiên, khi sinh lâu hiện thú thái, là một con rắn bạc xinh giống hệt cha nó. điểm khác biệt là rắn vài chiếc vảy vàng ở phần bụng.

Sau khi bói toán, Đại vu đặt cho tiểu hùng thú một cái tên hai chữ, đây là ý nguyện của Mẹ Đất, ngụ ý đứa trẻ khác biệt với những thú nhân khác. Giống như Ngân Khuyết, là Thú Thần trong giới thú nhân, ai tinh thần lực vượt qua , là tồn tại mạnh nhất ở vị diện .

Lúc Cố Nhược Kiều mới , tại khi xưa Ngân Khuyết thấy tên hai chữ lộ vẻ kinh ngạc như . Chỉ là tay tiểu hùng thú vẫn hình tường vân. Cô khỏi buồn rầu, xem đúng là nghĩ nhiều thật.

Tuy nhiên đó, dù Ngân Khuyết vẫn thích bám lấy cô những chuyện hổ, nhưng còn "kết thành" nữa. Việc kết thành đồng nghĩa với việc thụ thai. Hắn là Vương của một tộc, đáng lẽ gánh vác trách nhiệm duy trì nòi giống, nên Cố Nhược Kiều thấy khó hiểu.

"Vì em chịu khổ nữa."

Hắn thật sự sợ . Dù thể chất cô , nhưng dám cược, dám đ.á.n.h đổi khả năng mất cô. Bởi thể sống nổi nếu thiếu cô.

"Kiều Kiều, đừng rời xa , chỉ một tâm nguyện thôi."

Hắn thành khẩn cô, ánh mắt tràn đầy tình ý nồng cháy. Tim cô thắt , đôi mắt đỏ hoe mỉm đồng ý. Dù thời đại luôn đổi, chuyện nòi giống cứ để khác lo .

"Ngân Khuyết, đừng quá đáng quá!"

Tiếng gầm giận dữ của bé mèo báo vang lên trong hang núi nhỏ. Tuy nhiên, nếu tư thế và biểu cảm ửng hồng của cô lúc quá yếu ớt, thì lẽ con đực tiết chế một chút.

"Kiều Kiều, 'kết thành' khó chịu lắm."

Chỉ một câu khiến cơn giận của Cố Nhược Kiều tan biến. Dù Ngân Khuyết cũng là vì cô... cô cứ thấy gì đó sai sai nhỉ? Thú đực thật sự thể kết thành ? Cô tỏ ý nghi ngờ, định hỏi thêm vài câu. hành động tiếp theo của Ngân Khuyết khiến cô còn tâm trí mà suy nghĩ chuyện khác nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mau-xuyen-dai-lao-bien-thai-deu-sung-ta/223-bao-meo-nho-cua-xa-vuong-the-gioi-thu-nhan-26.html.]

Xong việc, cô vẫn thấy giận. Vì nào cũng chơi "hai cái một lúc", cô căn bản chịu nổi! Ngân Khuyết đương nhiên thái độ nhận . Cố Nhược Kiều thấy càng tức hơn. Hai ở bên bao nhiêu năm, nào cũng thế , nhận xong vẫn cứ tiếp!

"Em tin nữa, dạo đừng hòng chạm em!"

Điều ngờ là Ngân Khuyết đồng ý sảng khoái. Cô nghi hoặc: "Ý em là em chia ổ ngủ riêng đấy."

"Được."

Hắn vẫn nhanh nhảu, thái độ hối vô cùng chân thành. cô vẫn yên tâm. Từ khi đ.á.n.h dấu , con thú ngày nào cũng quấn lấy cô đòi hỏi, chỉ lúc cô m.a.n.g t.h.a.i mới tiết chế một chút, còn lúc nào cũng hăng hái, đột nhiên dễ chuyện thế?

"Vậy em sẽ chia ổ với ba mươi ngày!"

đằng chân lân đằng đầu, đều đồng ý hết. nhanh đó, cô hiểu tại đồng ý nhanh như . Tối ngày thứ hai chia ổ, Cố Nhược Kiều đỏ hoe mắt, lảo đảo chạy đến căn nhà tranh tìm Ngân Khuyết. Tin tức tố cô nồng đậm đến đáng sợ, thấy kìm mà nhào tới, gì còn nhớ đến lời tuyên bố hùng hồn đó nữa!

Hắn khẽ mỉm , giữ lấy bé mèo báo đang loạn nhưng chẳng tiến triển gì.

"Muốn , Kiều Kiều?"

Vừa , tỏa tin tức tố. Cô chịu nổi sự cám dỗ , cuống quýt thốt lên ba chữ "Muốn, , ". Lúc Ngân Khuyết mới nhịn nữa, trực tiếp đè cô xuống.

"Kiều Kiều ngoan của , cho em tất."

Mười ngày , Cố Nhược Kiều cuối cùng cũng tỉnh táo , buồn bực chống cằm, phồng má tận hưởng sự chăm sóc của .

"Ăn thêm vài miếng , mấy ngày nay em chẳng thời gian mà ăn gì cả."

Hắn kiên nhẫn dỗ dành cô, vì những ngày qua "ăn" no nê và thỏa mãn. Cô lườm một cái, định gì đó thì thấy ánh mắt thâm trầm hẳn lên. Cô giật thót, vội vàng dùng da thú quấn c.h.ặ.t lấy !

Ngân Khuyết khàn giọng: "Anh ."

ánh mắt như sói như hổ, cô tin quỷ cũng tin !

"Anh lừa !"

"Anh , là tự Kiều Kiều chạy đến đây, em quên ? Em đấy, bao giờ từ chối em."

Lời cứ như thể cô cố ý quyến rũ ! Cố Nhược Kiều tức tối thôi, sớm quên mất mấy ngày chính rời xa , hận thể để ở trong cơ thể mãi mãi.

Đang lúc bực bội, cô cảm thấy cả lẫn da thú đều bế bổng lên đặt lên đùi. Ngân Khuyết cúi đầu hôn nhẹ lên trán cô, giọng chút trầm xuống.

"Không hiểu , luôn cảm giác sẽ mất em."

Cố Nhược Kiều vốn định giả vờ giận dỗi vùng vẫy một chút liền khựng . Lại : "Tuổi thọ thú nhân chỉ hơn trăm năm, vốn dĩ thấy dài, nhưng bây giờ bắt đầu thấy sợ hãi."

"Kiều Kiều, đừng rời xa ."

Cô cụp mắt, xoay ôm lấy , áp mặt l.ồ.ng n.g.ự.c vững chãi, từng nhịp tim mạnh mẽ mà mũi cay cay. cô vẫn cố nở nụ : "Dù dài ngắn thì em vẫn luôn ở đây mà, ? Ngân Khuyết, em sẽ mãi mãi ở bên , cùng đến giây cuối cùng. Cho nên..."

Cô ngẩng đầu, hôn nhẹ lên môi một cái.

"Đừng sợ, khi em c.h.ế.t, em sẽ vĩnh viễn rời bỏ ."

"Ừ."

Ánh mắt Ngân Khuyết tối , giữ c.h.ặ.t gáy cô, cúi đầu phủ môi xuống.

Loading...