Mau Xuyên: Đại Lão Biến Thái Đều Sủng Ta - 207. Báo mèo nhỏ của Xà vương thế giới thú nhân 10
Cập nhật lúc: 2026-05-05 15:53:48
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đặc biệt là, tuyến thể của giống cái chỉ giống đực của mới chạm , sự phản kháng của cô chính là đang tiếp tay cho tà niệm của đàn ông .
Ngân Khuyết cảm thấy kỳ nhạy cảm của dường như sắp bắt đầu . Hắn kìm nén sự thúc giục trong lòng, ấn Cố Nhược Kiều sâu thêm chút nữa lòng . Giọng khàn đục: "Mèo báo nhỏ, theo về bộ lạc ."
Mèo báo nhỏ trả lời . Bởi vì cổ của cô xoa đến phát nóng !
Cuối cùng, Ngân Khuyết quên mất ý định bỏ rơi cô lúc ban đầu, trực tiếp đưa mèo báo nhỏ về. Hơn nữa, còn quấn cô trong tấm da thú nồng đậm mùi gỗ tuyết tùng để mang về. Hắn bất kỳ ai ngửi thấy mùi hương của cô, nhưng nếu chỉ ôm thôi thì thể để đủ mùi hương của cô . Vì thế đưa áo da thú của cho cô.
Tuy nhiên, dù bao bọc kỹ đến , ít vẫn trong lòng đang ôm một giống cái nhỏ. Bởi vì ngay khi Lăng trở về bộ lạc đem chuyện loan tin khắp nơi. Thế nên các thú nhân trong bộ lạc đều , Vương của họ giống cái của riêng .
Rất nhiều thú nhân hiếu kỳ đều kéo đón tiếp, nhưng chỉ thấy một đống da thú phồng lên. Ngược , Cố Nhược Kiều vì quá buồn chán nên thò cái đầu nhỏ khỏi lớp da thú. Vừa ngước mắt lên, cô thấy hàng chục đôi mắt đang trân trân . Cô giật kinh hãi, vội chui tọt trong.
Thấy , khóe môi Ngân Khuyết nhếch lên, nhưng nhanh ch.óng thu .
Hắn lạnh giọng: "Tất cả giải tán việc ."
Hắn đám thú nhân dọa mèo báo nhỏ của sợ. Với giọng điệu chiếm hữu mười phần , thể tưởng tượng Vương của họ quý trọng giống cái đến nhường nào. Mọi lập tức giải tán ngay tức khắc.
Ngân Khuyết bế cô tận trong tổ của mới đặt xuống.
"Anh chút việc cần xử lý, em ở yên đây đừng chạy lung tung."
Nói xong, cảm thấy giọng gắt, liền dịu giọng giải thích: "Em mới đến đường, nếu dạo thì đợi về dẫn em ."
Mèo báo nhỏ ngoan ngoãn gật đầu.
Ngân Khuyết vẫn rời . Ở bên bao nhiêu ngày qua, từng để mèo báo nhỏ rời khỏi tầm mắt . Nghĩ đến việc ở đây nhiều giống đực như , cảm thấy bất an. Trong đầu là ý nghĩ: Hay là c.ắ.n thêm một cái nữa, để cả cô đều vương vấn thở của thì hơn!
Hắn cô đến xuất thần. Nhược Kiều ngẩng đầu thấy ánh mắt như dã thú đang chằm chằm của , sợ tới mức vội vã quấn c.h.ặ.t áo da thú của hơn, trọng điểm là che chắn vị trí ở cổ!
Lúc Ngân Khuyết mới kìm nén mà thu hồi ánh mắt rực lửa như sói như hổ .
"Anh đây."
"Vâng." Cô ngoan ngoãn đáp.
Thế nhưng khi , Nhược Kiều vẫn ôm lòng xoa nắn cổ một trận. Nếu mèo báo nhỏ xoa đến mức thút thít ngừng, tin tức tố sắp tràn ngoài, Ngân Khuyết thực sự cách nào dừng tay . Hắn hít sâu một để bản bình tĩnh .
Nhìn mèo báo nhỏ mắt ướt át trong lòng, cảm xúc đè nén trào dâng. Hắn nhịn mà mơn trớn cổ cô, miệng : "Anh là để bảo vệ em, mùi hương của , những giống đực khác sẽ dám gần em nữa."
Giọng khàn đặc, lừa gạt mèo báo nhỏ khiến cô tưởng rằng nơi là lang sói hổ báo, rời xa là xong. Mèo báo nhỏ dễ lừa, quả nhiên ngoan ngoãn lời. Thấy cô đáng yêu như , Ngân Khuyết chỉ thấy l.ồ.ng n.g.ự.c căng tràn. Rõ ràng xử lý công việc nhưng chân vẫn nhấc nổi.
Thật mang mèo báo nhỏ theo bên , chỉ đặt ở nơi thể thấy, thỉnh thoảng hít hà xoa nắn một chút, để cô là tin tức tố của ! Ngân Khuyết nghĩ đến đỏ cả mắt, nắm tay kìm nén mà siết c.h.ặ.t.
"Ngoan, đợi về."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mau-xuyen-dai-lao-bien-thai-deu-sung-ta/207-bao-meo-nho-cua-xa-vuong-the-gioi-thu-nhan-10.html.]
Người đàn ông tự đắc xoa nắn xong . Để Cố Nhược Kiều mang theo thở của một trong phòng. Cô mắt ướt nhòe, cả mềm nhũn quấn da thú của Ngân Khuyết vòng quanh tổ của một vòng. Cô nhận đường để tin tức tố của chính , giống như đang đ.á.n.h dấu lãnh thổ của bản .
Đêm đến, Ngân Khuyết trở về. Mèo báo nhỏ ở trong tổ của , mà ở đất cách đó xa, trải da thú ngủ. Thấy cảnh , lòng Ngân Khuyết dâng lên một nỗi bất mãn.
Cơn nóng nảy trỗi dậy, thấy mèo báo nhỏ trở , tay vẫn nắm c.h.ặ.t tấm da thú để lúc . Cô vô thức dụi dụi, đôi lông mày giãn thư thái. Rõ ràng còn tin tức tố ảnh hưởng nữa, nhưng cô vẫn khao khát mùi hương của .
Cảm xúc của Ngân Khuyết kỳ lạ bình tĩnh . Hắn bước tới, nhịn mà cô chằm chằm. Mãi đến khi đêm về khuya, mới sực tỉnh. Sau đó, cúi bế mèo báo nhỏ lên, đặt trong tổ của . Nghĩ ngợi một chút, cũng xuống theo, bá đạo ôm lấy cô lòng.
Sáng sớm, Cố Nhược Kiều tỉnh dậy cảm thấy gì đó . Rất nhanh cô lý do. Trên eo cô là một cánh tay rắn chắc, chủ nhân của cánh tay đó đang ngủ ngay phía cô. Mà cô hiện tại đang trong tổ của . Đêm qua cô chẳng ngủ đất ?
Đang suy nghĩ thì cảm thấy lưng áp tới một luồng nóng rực. Người đàn ông dường như vẫn tỉnh hẳn, chỉ theo bản năng tìm kiếm thở của cô. Hắn xích gần, vùi đầu gáy cô. Nhược Kiều thấy ngứa, định né tránh nhưng cánh tay dùng lực ấn c.h.ặ.t lòng.
Môi phủ lên nơi yếu ớt nhất gáy, dường như đang tìm kiếm vị trí nhất để hạ miệng.
"Đừng... ưm..." Nhược Kiều giật , phát tiếng rên nhẹ. Bởi vì môi dán c.h.ặ.t cổ cô .
Tiếng kêu rốt cuộc Ngân Khuyết tỉnh giấc. Hắn thấy đang tì lên cổ cô, chỉ chậm chút nữa thôi là sẽ c.ắ.n rách tuyến thể của cô. Giây tiếp theo, nhận đang bá đạo ấn mèo báo nhỏ lòng.
Mèo báo nhỏ chắc là tỉnh , tai cô đỏ bừng, thở cũng chút loạn. Ngân Khuyết chỉ một cái, thở cũng loạn theo. Bởi vì mùi hoa mai trong khí bắt đầu nồng đậm hẳn lên. Mà giống cái nhỏ chính là dễ trêu chọc nhất.
"Anh..." Hắn nuốt nước bọt, ánh mắt dán c.h.ặ.t cổ cô rời. Ánh mắt đó thực sự quá nóng bỏng, dù trong cơ thể Nhược Kiều còn tin tức tố của , cô vẫn thể dễ dàng cảm nhận đang nghĩ gì.
Lòng cô lập tức nhũn , mềm oặt như sức lực. Điều gợi cho cô nhớ cảm giác ngậm lấy cổ, tin tức tố chạy loạn trong cơ thể. Cô vội vàng lên tiếng: "Em dậy ."
"Ừm." Ngân Khuyết đáp trầm thấp nhưng hề buông cô . Tai mèo báo nhỏ càng đỏ hơn.
"Anh... thả em chứ."
"Ừm." Hắn vẫn đáp thấp như thế, nhưng tuyệt đối buông. Không những buông, còn xích gần hơn, môi quanh quẩn nơi gáy.
"Mèo báo nhỏ, hôm nay em vẫn vương mùi thở của ." Ánh mắt rực cháy, giọng khàn đặc: "Em bảo vệ em mà, đúng ?"
Ngân Khuyết mở miệng, thở nóng hổi phả lên gáy cô. Hắn nhận rằng đang dùng chính thủ đoạn mà luôn khinh bỉ nhất: dùng tin tức tố để mê hoặc mèo báo nhỏ.
Nhược Kiều trêu chọc đến mức rên khẽ một tiếng, đôi mắt bắt đầu ướt át.
"Ưm..." Cô vô thức đồng tình với lời Ngân Khuyết, còn chủ động dâng cổ tới bên miệng .
Đôi mắt vàng kim của Ngân Khuyết tối sầm .
"Kiều Kiều thật ngoan."
Sau đó, nhẹ nhàng phủ lên gáy cô, đối với tuyến thể yếu ớt mút l.i.ế.m, mút đến mức tuyến thể sưng đỏ lên mới lưu luyến buông . Bởi vì nếu rời , răng nanh của nhất định sẽ dùng lực c.ắ.n xuống!
Hắn vuốt ve cổ cô, gương mặt nhỏ đỏ bừng của cô, trong mắt xẹt qua một tia ý .
"Mèo báo nhỏ, em nhuộm mùi hương của tổ của , là ý gì đây?"