Mau Xuyên: Đại Lão Biến Thái Đều Sủng Ta - 133. Tiểu thỏ tinh của yêu tăng hai mặt 19

Cập nhật lúc: 2026-05-02 14:34:13
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn chằm chằm con thỏ nhỏ trong lòng chớp mắt, mong chờ đáp án sợ hãi đáp án, đôi bàn tay vô thức siết c.h.ặ.t lấy nàng.

"Biết chứ ạ." Thỏ nhỏ ngoan ngoãn đáp, "Thích chính là ở bên cạnh ."

Nói xong, nàng ngước Vô Độ: "Chàng thích ở bên cạnh ?"

"Ta..."

Ánh mắt nàng rực cháy, tràn đầy mong đợi. Vô Độ thực sự thể trái lương tâm mà thốt ba chữ " thích". cũng chẳng thể hai chữ " thích". Bởi vì nếu như , chẳng khác nào phản bội sự kiên trì bấy lâu nay của chính .

Chờ mãi thấy hồi đáp, sự mong đợi trong mắt Cố Nhược Kiều dần tan biến, đó là sự ảm đạm đau lòng.

"Chàng thích , thì cũng thích nữa."

Nàng cúi mặt che sự phiền muộn, định leo xuống khỏi Vô Độ. Vô Độ hiểu tim bỗng hẫng một nhịp, vội siết c.h.ặ.t eo nàng, ấn nàng trở l.ồ.ng n.g.ự.c .

"Tiểu Bạch, ..."

"Ta" cái gì thì , chỉ là theo bản năng giữ nàng mà thôi.

Cố Nhược Kiều cảm thấy uất ức, nàng mím c.h.ặ.t môi, cố gắng đẩy tay . vòng tay quá c.h.ặ.t, nàng tài nào đẩy nổi. Cố Nhược Kiều tức tối há miệng c.ắ.n mạnh cánh tay một cái. Không ngờ chẳng những buông mà còn ôm c.h.ặ.t hơn.

Nàng nổi giận: "Chàng buông !"

Vô Độ nhất quyết buông.

Cố Nhược Kiều càng giận hơn. Nếu nghĩ là nàng sẽ bỏ qua thì nhầm to . Nàng bắt đầu vặn vẹo, giãy giụa, còn ngấm ngầm " ". Vô Độ mà đỡ nổi chiêu , chẳng mấy chốc thở của trở nên dồn dập và nặng nề.

Thế nhưng vẫn buông tay, ngược còn dùng sức ôm nàng lòng sâu hơn. Đôi chân nàng vốn dĩ đang quấn quanh eo , giờ đây càng khăng khít một kẽ hở. Gò má Cố Nhược Kiều nóng bừng. Thật chẳng vị hòa thượng khai khiếu thật là giả vờ nữa!

Trong cơn tức giận, nàng há miệng ngậm lấy vành tai . Toàn Vô Độ lập tức chấn động, từ trong cổ họng phát tiếng hừ trầm đục.

"Tiểu Bạch."

Ánh mắt tối sầm , bộ cơ bắp đều căng cứng. Đặc biệt là đôi chân, căng cứng như đá. Nói thật, đùi lúc Cố Nhược Kiều thấy thoải mái chút nào. Thế là nàng nhích một cái.

Vô Độ hít một lạnh, thể nhịn thêm nữa mà ấn nàng xuống. Cố Nhược Kiều khẽ rên một tiếng mềm nhũn, đưa tay định đẩy . Lần Vô Độ thực sự chịu thua .

"Đừng ' thích' ."

Hắn thừa nhận, khi nàng thích , thực sự vui. Từ nhỏ đến lớn, quen những lời mắng c.h.ử.i, chê bai, chán ghét, sợ hãi, nhưng bao giờ thấy hai chữ "thích" dành cho . Thế gian sợ , ghét bỏ . Yêu vật thèm khát , lợi dụng . Tuyệt nhiên một ai thích . Cho nên dám cầu xin, cũng chẳng dám tơ tưởng. Dù nàng dựa dẫm , luyến lưu , vẫn dám tin. Bởi vì sợ sự thất vọng.

"Tiểu Bạch." Hắn nâng mặt nàng lên, ánh mắt nghiêm túc và chân thành. "Ta thích nàng."

"Vậy thích ?" Nàng nhất quyết hỏi cho kết quả.

Mặt Vô Độ đỏ ửng lên, nhưng hề trốn tránh: "Ừm."

"Ừm là ý gì cơ?"

"Là... hoan hỷ nàng." (Hoan hỷ nghĩa là yêu thích, vui mừng vì nàng).

Hoan hỷ nàng, bởi vì mỗi khi thấy nàng lòng đều vui vẻ, cùng nàng kết lương duyên, tiến xa hơn nữa. những điều Vô Độ đều . Chỉ cần nghĩ tới thôi là bắt đầu nóng ran lên .

Cố Nhược Kiều thì nghĩ nhiều thế, nàng vui mừng ôm chầm lấy , hai chân quấn c.h.ặ.t lấy eo . Vô Độ chỉ thấy càng nóng hơn. Yết hầu chuyển động liên tục, cổ họng khô khốc. Khổ nỗi thỏ nhỏ hề , cứ thế cọ ôm . Vô Độ niệm Thanh Tâm Chú cũng kịp nữa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mau-xuyen-dai-lao-bien-thai-deu-sung-ta/133-tieu-tho-tinh-cua-yeu-tang-hai-mat-19.html.]

"Tiểu... Tiểu Bạch..."

"Hửm?"

Nhìn đôi mắt trong veo của nàng, thấy hổ thẹn dám phản ứng của cơ thể . Chỉ đành bất lực nhận thua: "Không gì."

Thôi thì cứ để nàng quấy nhiễu , dù thì... vẫn còn nhịn .

Tuy nhiên, Vô Độ vẫn đ.á.n.h giá thấp sức ảnh hưởng của Cố Nhược Kiều đối với . Hắn căn bản thể "tọa hoài bất loạn" nổi! Cuối cùng, bỏ chạy. Lần chạy trốn vô cùng t.h.ả.m hại. Cũng may mặc áo tràng dài, và trong phủ lúc ai, nếu sẽ thấy một cảnh tượng vô cùng hổ của vị thiền sư .

Còn Cố Nhược Kiều, khi Vô Độ chạy mất, nàng cũng nhịn mà ôm lấy hai má nóng bừng, lăn lộn giường.

Hệ thống hiện : [Ký chủ, mùa xuân vẫn tới nhé.]

Cố Nhược Kiều: [Câm miệng.]

Sau đó nàng ôm má, tiếp tục ngô nghê. Hệ thống nổi nữa nên biến mất.

Đêm xuống. Thỏ nhỏ tiếp tục " đằng chân lân đằng đầu". Rõ ràng là cả đống phòng trống, nhưng Vô Độ vẫn ở chung một phòng với Cố Nhược Kiều. Không chỉ chung phòng, mà còn chung giường. Bởi vì thắng nổi sự nũng nịu của nàng. Chỉ cần thỏ nhỏ hừ hừ vài tiếng, liền vô điều kiện mà nhận thua.

Vô Độ thầm tự nhủ với lòng rằng: Đây đều là để bảo vệ an nguy cho thỏ nhỏ mà thôi, dù ở đây cũng một con đại yêu! Chỉ là...

Thỏ nhỏ lăn tót lòng , tự tìm một vị trí thoải mái bắt đầu ngủ. Điều quả thực là cực hình đối với Vô Độ. Ngửi mùi hương thanh khiết từ trong lòng, căn bản tài nào ngủ . Đặc biệt là khi nàng cứ rúc n.g.ự.c , tay còn nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo , bấy nhiêu đó thôi đủ khiến tâm trí treo ngược cành cây.

Vô Độ mấy nín thở, thầm niệm Thanh Tâm Chú, nhưng vô dụng. Hắn kiểm soát thôi thúc chạm nàng. Vô Độ chằm chằm bàn tay nàng. Chẳng con thỏ lấy cái thói quen ngủ là nắm áo mới chịu . Hắn nuốt nước bọt, nương theo ánh trăng mờ ảo mà đưa tay .

Thế nhưng khi tay định phủ lên tay nàng, Cố Nhược Kiều đột nhiên cử động. Vô Độ nhanh như cắt rụt tay . Chỉ thấy nàng ư hử một tiếng, buông vạt áo xoay lưng với . Giữa hai xuất hiện một trống nhỏ.

Không hiểu , trong mắt Vô Độ xẹt qua một tia bực bội. Hắn vươn cánh tay dài, trực tiếp lật nàng , ôm c.h.ặ.t lòng. Cố Nhược Kiều vô thức hừ hừ vài tiếng, vùi mặt n.g.ự.c . Vô Độ nàng hồi lâu, mặt lộ vẻ thỏa mãn.

Ngày hôm , lão ông sai mang bữa sáng tới, còn đưa cho Vô Độ một chiếc hộp gấm. Cố Nhược Kiều mở xem, bên trong là một xấp giấy, trông vẻ tuổi đời khá lâu. Trên đó đầy những bài thơ tình, sến súa và lộ liễu. Thế nên Cố Nhược Kiều mới tới hai dòng Vô Độ đỏ mặt giật lấy.

Cố Nhược Kiều: "?"

Vô Độ dám nàng: "Cái nàng xem."

"Vậy tại Vô Độ xem?"

"... Đây cũng thứ xem..."

Cố Nhược Kiều gì, cứ thế chằm chằm . Vô Độ mặt càng đỏ hơn: "Đây đều là do Trần viên ngoại ."

Nàng tò mò nghiêng đầu. Vô Độ đành rõ hơn: "Là Trần viên ngoại cho liễu yêu."

Cố Nhược Kiều lúc mới hiểu , nàng xấp giấy, đang suy nghĩ điều gì. Nhận cảm xúc của nàng, Vô Độ do dự một chút ôm nàng lòng.

"Ta sẽ cố gắng nàng thương."

Cố Nhược Kiều lắc đầu: "So với nàng , sự an của quan trọng hơn, thương."

Tim Vô Độ ấm áp lạ thường: "Ừm."

Muộn hơn một chút, Vô Độ cầm hộp gấm sân. Cố Nhược Kiều bề ngoài thì lời theo, nhưng lưng nhảy tót lên bờ tường của viện.

Khác với sự hoang phế tưởng tượng, khu vườn lâu ngày ai chăm sóc nở hoa rực rỡ, tràn đầy sức sống. Gió nhẹ thổi qua, những cành liễu dài đung đưa trong gió. Vô Độ giữa sân, gương mặt tường hòa. Gió thổi tung vài sợi tóc của .

Một lát , một bóng hình thanh mảnh dần dần xuất hiện bên bờ hồ.

Loading...