"Anh em để tâm đến những thứ , nhưng tình hình hiện tại lắm. Mối thù giữa quân khu Tây Nam với quân khu Đông Tuấn và Tây Bắc trở nên công khai, bọn họ nhất định sẽ tìm cách để đối phó với , đối phó với nhà của chúng ."
Tô Mỹ Ngọc là dị năng giả hệ thủy, dị năng hệ thủy nếu dùng để chiến đấu thì cũng tác dụng lớn. Lê Quốc Đống như , bà cũng lý do gì để từ chối, im lặng đưa quả táo lên miệng c.ắ.n một miếng.
"Sau ngoài nhớ cho Tiểu Lưu cùng, đừng một . Gặp Vu Vệ Quốc thì cố gắng tránh . Còn đây là táo, em cầm lấy, cho cả và mỗi một quả. Nhớ kỹ, thứ chỉ thể ăn một quả, ăn nhiều sẽ nổ tan xác." Lê Quốc Đống đặt năm quả táo còn trong tay tay Tô Mỹ Ngọc.
"Vâng!" Tô Mỹ Ngọc gật đầu, cất táo ăn nốt nửa quả còn trong tay.
Tiếp đó Lê Quốc Đống cùng Kiều Quốc Lương, Lê Mạch và Kiều T.ử Lâm một vài chuyện trong quân khu.
Bất kể là chủ đề gì, Lê Quốc Đống cũng hề kiêng dè Tô Mỹ Ngọc. Dường như bà cũng quen, còn cảm thấy khó xử nữa.
Rượu qua ba tuần, cũng ăn gần xong. Lúc , điện thoại bàn trong nhà vang lên. Lê Quốc Đống phòng khách điện thoại, lúc , sắc mặt ông chút khó coi.
Ánh mắt ông dừng Kiều Quốc Lương, một lúc lâu mới : "Đám Dương Vân Hạo xử b.ắ.n, nhưng động tĩnh bên quá lớn, Tô Vĩ Lâm nhận tin tức và trốn từ ."
Đối với Kiều Quốc Lương mà , Tô Vĩ Lâm chính là nguồn cơn của sự sỉ nhục. Ông mơ cũng mong Tô Vĩ Lâm chịu báo ứng, nhưng bây giờ báo ứng đến thì để lão già đó chạy thoát. Tâm trạng của ông khỏi là ấm ức đến mức nào.
Thấy dáng vẻ ấm ức của Kiều Quốc Lương, Kiều T.ử Lâm lên tiếng: "Tô Vĩ Lâm lẽ đang ở cùng đám lưu manh từ thành phố Hoàn Nam đến. Chỉ cần những đó còn trong căn cứ, con thể nhận chúng. Đến lúc đó sợ tìm Tô Vĩ Lâm."
Kiều Quốc Lương gật đầu, nhưng vẫn ý định gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-461.html.]
Lê Quốc Đống đột nhiên ha hả, vỗ vai Kiều Quốc Lương: "Lão Kiều, hôm nay gọi ông qua đây, thật còn một chuyện khác . và Mỹ Ngọc bàn , khi Kiều T.ử Ngâm và Cảnh Dật kết hôn, chúng sẽ xem một ngày lành để cho Tiểu Kiều về nhà , ông thấy thế nào?"
Nhắc đến hôn sự của Kiều T.ử Lâm, Kiều Quốc Lương cũng tạm gác chuyện của Tô Vĩ Lâm đầu: "Chuyện ... vội ! Tiểu Kiều còn nhỏ mà!"
Lê Quốc Đống chút vui: "Lão Kiều, ông là phúc hậu ."
Kiều Quốc Lương giật giật khóe miệng, gì thêm. Con gái trở về còn ở cùng ông bao lâu, ông vui khi gả con bé sớm như .
Lê Mạch lập tức : "Chú Kiều, con bàn với ba . Đợi con và Lâm nhi kết hôn, chúng con sẽ đổi một căn nhà lớn hơn, để cả hai gia đình dọn về ở cùng . Như nhà cửa mỗi ngày đều thể náo nhiệt, đương nhiên điều quan trọng nhất là con và Tiểu Kiều cần chạy chạy hai bên, thể ở gần để chăm sóc cha hai nhà. Chú thấy thế nào?"
Thật Kiều Quốc Lương gả Kiều T.ử Lâm cho Lê Mạch.
Ngược , ông gả con gái cho Lê Mạch là lựa chọn nhất. trong lòng ông vẫn còn nhiều điều nỡ, đặc biệt là mạt thế, Kiều T.ử Lâm vẫn luôn ở bên ngoài trở về, ngôi nhà đối với ông mà trở thành một vật trang trí.
Không ai ông chán ghét việc về nhà đến mức nào. Mỗi về, đối mặt với bốn bức tường một chút sinh khí cùng những đồ trang trí lạnh lẽo, ông đều cảm giác như nghẹt thở.
Không ai ông vốn dám ăn cơm một ở nhà. Ông sợ hãi cái cảnh một trong phòng ăn, một gắp thức ăn, một ăn cơm mà mùi vị gì. Một hình ảnh như chỉ cần nghĩ đến thôi cũng khiến ông cảm thấy cô đơn.
Lúc Kiều T.ử Lâm học cũng ở nội trú, nhưng khi đó Kiều Quốc Lương còn trẻ, công việc cũng bận rộn nên suy nghĩ quá nhiều.
bây giờ ông còn trẻ nữa, ông cũng hy vọng con cháu bầu bạn, cũng sống trong một gia đình tràn ngập tiếng .