Người thường xa cách tạo nên vẻ . Luôn ở bên từng xa cách, chia xa, tình cảm của hai tiến triển ít.
Mỗi đêm Lê Mạch đều gọi điện cho Kiều T.ử Lâm, chuyện cùng cô cho đến khi cô mệt lả mới cúp máy. Sáng sớm cũng sẽ gọi để trò chuyện, mãi đến khi ngoài mới thôi.
Trước , Kiều T.ử Lâm cảm thấy mấy cặp đôi cả ngày nấu cháo điện thoại thật nhàm chán, mỗi ngày hai ba cuộc gọi thì lấy lắm chuyện để như .
Bây giờ thì cô hiểu, những đang yêu luôn thể tìm cả đống chủ đề đỗi bình thường để , và trớ trêu , những chủ đề đó thể khiến trong cuộc vui vẻ như những kẻ ngốc.
Cứ như ba ngày trôi qua, những thương đều khỏe , vết thương cũng Ngụy Ninh chữa trị đến mức chỉ còn một vết sẹo mờ.
Tiến sĩ Lưu tìm đến Mạnh Thần, yêu cầu núi một nữa.
Vì thế, Mạnh Thần dẫn theo đội đặc nhiệm Lôi Báo và trung đội đặc nhiệm Lôi Báo cùng bảo vệ nhóm tiến sĩ Lưu đến chân núi để bắt đầu tìm kiếm nhựa cây.
Tìm cả một buổi sáng cũng chỉ một ít nhựa cây, các vị tiến sĩ chút sốt ruột, sâu trong núi.
Tiến sĩ Lưu lên tiếng: "Tiểu Mạnh, những nơi nhiều nhựa cây, chúng lên núi tìm ! Căn cứ nghiên cứu mấy ngày nay, nếu ứng dụng thứ việc chế tạo s.ú.n.g ống, chắc chắn sẽ thể thành công."
Vì đó Kiều T.ử Lâm dặn dò, Mạnh Thần lập tức từ chối yêu cầu của tiến sĩ Lưu: "Trong núi nhiều thú và thực vật biến dị, chỉ với mười mấy chúng núi, sẽ cách nào đảm bảo an cho các vị tiến sĩ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-446.html.]
Tiến sĩ Lưu im lặng một lát : "Hay là ngày mai hãy núi, đến lúc đó đưa tất cả lên cùng."
Mạnh Thần thành khẩn : "Tiến sĩ Lưu, là thế , hôm nay chúng tìm thêm một ít nhựa cây ở đây, sáng mai sẽ về căn cứ. Nếu các vị cảm thấy loại nhựa cây thật sự thể sử dụng, chúng sẽ dẫn thêm tìm . Lần chúng đến đây nhiều , cũng mang theo v.ũ k.h.í tinh nhuệ, hơn nữa sự an của các vị đặt lên hàng đầu."
Tiến sĩ Dương chút bất mãn: " chúng đến đây , nếu mang về gì thì chẳng là một chuyến công cốc ?"
Tiến sĩ Lưu ha hả vỗ vai Mạnh Thần: " ! Tiểu Mạnh ! Cậu cần căng thẳng như , chúng yếu đuối đến thế. Trước mạt thế, để nghiên cứu, chúng từng ở cả trong núi sâu, rừng rậm nguyên sinh ."
" mà..."
Mạnh Thần vẫn còn định thuyết phục nhóm của tiến sĩ Lưu, nhưng mới mở miệng tiến sĩ Lý ngắt lời: "Thôi nào, Tiểu Mạnh, lấy xông pha nguy hiểm là bản phận của quân nhân. Ngay cả những trói gà c.h.ặ.t như chúng còn sợ, xem các sợ cái gì? Cậu liên lạc với những bên ngoài, bảo họ tất cả đều qua đây, buổi chiều chúng sẽ núi."
"..." Mạnh Thần còn định khuyên tiếp.
Kiều T.ử Lâm : "Nếu các vị tiến sĩ đều lên núi, thì cứ lên núi thôi. Có điều hôm nay cũng muộn, sáng mai chúng chuẩn hẵng lên núi."
Kiều T.ử Lâm thật tình thích giao tiếp với mấy vị tiến sĩ . Ai nấy cũng đều lên mặt đây, hơn nữa là những cổ hủ, bất kể bạn gì, họ cũng chẳng sợ, cứ nhất quyết lao đầu chỗ nguy hiểm.
Biết những là loại thấy quan tài đổ lệ, Kiều T.ử Lâm cảm thấy cứ đưa họ lên núi một chuyến cũng . nếu tìm thấy hang động mà họ vẫn khăng khăng dọn hết nhựa cây , thì cô tuyệt đối sẽ đồng ý.