Mạt Thế Trùng Sinh: Cầu Quân Thiếu Nương Tay - Chương 434

Cập nhật lúc: 2026-02-10 13:39:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong vòng hai mươi cây bên ngoài quân khu, cũng thể thấy . Đó đều là những sống sót trong căn cứ, nhận nhiệm vụ ở đại sảnh để đến đây dọn dẹp zombie.

Vì những nơi ngày nào cũng dọn dẹp nên đoàn xe vô cùng thuận lợi.

Sau hai mươi cây , lượng zombie quốc lộ cũng dần nhiều lên, cả đoàn chỉ thể dọn dẹp zombie tiến về phía .

Vào lúc một giờ chiều, từ xa thể thấy ngọn núi Nguy Nga cao ch.ót vót.

Mùa đông năm nay vẫn trận tuyết đầu mùa, nhưng núi Nguy Nga trắng xóa một màu. Cả ngọn núi trông như đang ở trong một thế giới băng tuyết, mỹ lệ thần bí.

Khi đoàn xe dần sâu núi rừng, thời tiết cũng ngày một lạnh hơn. Dù thể chất mạnh hơn thường, họ cũng chút chịu nổi.

Lúc lên đường họ hề nghĩ đến tình hình sẽ như thế , cho nên cũng mang theo quần áo quá dày.

Bộ quân phục họ ở bên ngoài thì vặn, nhưng khi tiến vùng núi thì còn đủ để chống chọi với cái lạnh.

"Chị dâu, thời tiết trong núi lạnh quá. Dị năng của chúng em đều cấp bốn mà còn chút chịu nổi, e là những binh lính phía trụ nữa ."

Mạnh Thần xoa xoa tay, liên tục hà . Thời tiết trong núi còn lạnh hơn cả trận tuyết tháng sáu đây. Kể cả khi vận dụng dị năng để bảo vệ cơ thể, cũng vẫn cảm thấy lạnh.

"Dừng xe, phát đồ tiếp tế cho ." Dị năng của Kiều T.ử Lâm là cấp sáu, dị năng bảo vệ nên cô cảm thấy lạnh lắm.

nếu Mạnh Thần kêu lạnh thì những phía chắc chắn cóng đến mức chịu nổi.

"Được." Giang Mộc Phàm cũng đang lạnh đến mức chịu nổi, Kiều T.ử Lâm bảo dừng xe, liền từ từ cho xe dừng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-434.html.]

Xe dừng, Mạnh Thần và Giang Mộc Phàm lập tức lấy chiếc áo khoác quân đội dày cộm và đôi giày bốt Martin mà Kiều T.ử Lâm đưa để mặc .

Sau đó họ gọi thêm Hạ Hầu Lâm và mấy nữa đến giúp, khiêng mấy thùng quần áo và giày phát cho từng , một chiếc áo phao lông vũ dáng dài, một chiếc áo khoác quân đội, hai đôi tất dày và một đôi giày bốt Martin.

Nhóm của Mạnh Thần còn đỡ, chỉ cảm thấy lạnh. Còn những binh lính phía , ai nấy mặt mày đều cóng đến trắng bệch. Nếu kỷ luật nghiêm ngặt ràng buộc, lẽ từng sớm co ro thành một cục.

Nhận quần áo, họ run rẩy mặc áo phao , khoác thêm áo quân đội ngoài, lúc mới cảm nhận một chút ấm.

Ngồi xe run lẩy bẩy một lúc lâu mới tháo dây giày, cởi giày , tất dày , xỏ đôi bốt Martin. Hơi ấm trong cuối cùng cũng bắt đầu lan tỏa.

Chu T.ử Diễm khá hơn những lính của một chút, nhưng cũng hơn là bao. Thay quần áo xong, quấn c.h.ặ.t , đến bên cạnh Mạnh Thần: "Lão Mạnh, quần áo từ ? Hình như bộ đội chuẩn ."

"Chị dâu của chúng cấp riêng đấy."

"Như ..." Chu T.ử Diễm lập tức cảm thấy chút áy náy.

Bọn họ tổng cộng hơn một trăm , nhiều quần áo và giày như mà để một Kiều T.ử Lâm bỏ tài trợ, thật sự ngại.

"Chị dâu đưa thì cứ mặc , đừng nhảm nhiều như ." Mạnh Thần vỗ vai Chu T.ử Diễm: "Lát nữa bảo Phạm Cẩm Tuệ lên xe cùng chị dâu. Lão đại của chúng ở đây, mấy đàn ông chúng cẩn thận như lão đại, nhiều lúc cũng tiện chăm sóc. Phạm Cẩm Tuệ ở phía thể bầu bạn với chị dâu, tiện thể chăm sóc chị ."

"Cái ... để hỏi ý Tiểu Tuệ ." Chu T.ử Diễm chút vui.

Vợ của giờ luôn nâng niu trong lòng bàn tay, bây giờ bảo gọi vợ chăm sóc khác, thể vui cho .

Mạnh Thần đoán Chu T.ử Diễm đang nghĩ gì, bèn lắc đầu : "Nói là qua chăm sóc, nhưng thật cũng chỉ là để Phạm Cẩm Tuệ bầu bạn với chị dâu thôi. Chị dâu của chúng , ngoài việc sai vặt lão đại của chúng thì thường sẽ phiền bất kỳ ai giúp đỡ việc gì cả."

 

Loading...