như lời lão đại .
Cậu nhớ một đùa, bảo là nên giao vị trí phó đội cho chị dâu, kết quả lão đại chị dâu để cu li.
Mạnh Thần xoa trán, đột nhiên cảm thấy việc thăng chức thật sự cũng chẳng chuyện gì.
Tô Lăng hả hê vỗ vỗ vai Mạnh Thần: "Đàn ông thì trách nhiệm."
Bây giờ Tô Lăng còn thành cu li cho Lê Mạch, Mạnh Thần trốn thoát, liệu thể ?
Hai đến chỗ của Lê Mạch, cũng thu nụ mặt, cung kính chào Lê Mạch theo nghi thức quân đội.
Tô Lăng nghiêm trang : "Tô Lăng đến báo cáo Đội trưởng Lê."
Lê Mạch gật đầu: "Ừm! Lão Mạnh, đưa Tô Lăng sắp xếp ký túc xá, gặp mặt binh lính, ngày mai sẽ chính thức bắt đầu huấn luyện."
"Rõ!" Hai đáp, chào xong liền nghiêm chỉnh rời .
Đến 11 giờ, buổi huấn luyện cuối cùng cũng kết thúc.
Kiều T.ử Lâm cũng mệt rã rời. Cô đá đá đôi chân đau nhức mỏi mệt, chậm rãi cùng khỏi sân huấn luyện.
Vẻ mặt nghiêm túc của Lê Mạch biến mất, đó là sự cưng chiều hết mực: "Mệt ?"
"Anh nghĩ ?" Kiều T.ử Lâm hung hăng lườm Lê Mạch một cái, tâm trạng tệ hết chỗ .
"Khụ! Ngoan, sẽ chú ý, bảo đảm." Lê Mạch giật giật khóe miệng.
Anh vì tối qua Kiều T.ử Lâm nghỉ ngơi nên hôm nay huấn luyện mới theo kịp tiến độ. là một chuyện, còn những vấn đề thuộc về nguyên tắc, tuyệt đối sẽ thỏa hiệp.
"Ở sân huấn luyện thì em sẽ tin lời bảo đảm của ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-427.html.]
Ý là ở sân huấn luyện thì lời bảo đảm của , chị đây tin.
Kiều T.ử Lâm hừ lạnh một tiếng, rảo bước về phía .
Cả đội vài bước thì gặp Phạm Cẩm Tuệ và vị đại đội trưởng của Đại đội 7 mà đó Mạnh Thần gặp đang tới từ phía đối diện.
"Đội trưởng Lê, Tiểu Kiều, chào ." Phạm Cẩm Tuệ vẫy tay với cả đội. Hôm nay cô cũng mặc quân phục, trông vẻ tinh thần hơn .
"Tiểu Tuệ." Kiều T.ử Lâm vẫy tay với Phạm Cẩm Tuệ.
Lê Mạch và những khác cũng gật đầu với cô.
Vị đại đội trưởng cùng Phạm Cẩm Tuệ chào Lê Mạch theo nghi thức .
Tuy là đại đội trưởng nhưng quân hàm chỉ là thượng úy, thấy Lê Mạch vẫn chào : "Thiếu tá Lê, là Chu T.ử Diễm, vị hôn phu của Tiểu Tuệ. Cảm ơn các đưa Tiểu Tuệ trở về an . cô kể nhiều, cả chặng đường nếu các luôn chăm sóc, lẽ còn gặp cô nữa ."
Lê Mạch chào mới : "Đại đội trưởng Đại đội 7 của Sư đoàn trưởng Kiều, Chu T.ử Diễm."
Chu T.ử Diễm gật đầu đáp: "Vâng."
"Phạm Cẩm Tuệ mắt thật đấy." Lê Mạch vẫn tên Chu T.ử Diễm , dù từng tiếp xúc trực diện.
Lời của Lê Mạch khiến Chu T.ử Diễm vui, nhưng Phạm Cẩm Tuệ chịu, ỷ việc ở cùng Lê Mạch nửa năm, quen thuộc thể quen thuộc hơn, cô cũng hề kiêng dè mà luôn: "Đội trưởng Lê, là tìm mới là phúc khí của chứ?"
Lê Mạch cũng xem Phạm Cẩm Tuệ là bạn bè cùng chung hoạn nạn, cô đang đùa, cũng đùa : "Chuyện tin là Đại đội trưởng Chu sớm ."
"Phụt! Nghe thấy ? Trong lòng điều một chút." Phạm Cẩm Tuệ đ.ấ.m một cú bụng Chu T.ử Diễm.
Cú đ.ấ.m vẻ mạnh, nhưng Chu T.ử Diễm đến mày cũng nhíu một cái, thể thấy lớp quân trang cũng là một thể rắn chắc như sắt.