Dù Tô Mỹ Ngọc thấy mất mặt nhưng cũng giãy . Cuối cùng, vô giãy giụa, hai vẫn tay trong tay đến nhà họ Tô.
Tô Mỹ Ngọc sa sầm mặt, liếc Lê Quốc Đống: "Bây giờ buông ?"
Lê Quốc Đống buông , ngược hỏi: "Dự định khi nào thì về?"
"Không , chắc là buổi chiều."
Về gì chứ, nhà cửa vắng tanh, chẳng thà ở nhà cả, chơi với Tiểu Du, chuyện với chị dâu còn hơn.
"Ừm! Lúc về thì cẩn thận một chút, việc thì nhớ gọi cho !" Lê Quốc Đống lấy từ trong túi một chiếc điện thoại di động, đặt tay Tô Mỹ Ngọc.
"Do Tiểu Nguyên thiết kế đấy, dùng tinh hạch là thể chuyện. Số của lưu hết , ấn giữ phím 1 là thể gọi cho ."
Tô Mỹ Ngọc chiếc điện thoại trong tay, cũng chút hứng thú: "Là máy bộ đàm ?"
"Không , là điện thoại di động, giới hạn cách, chỉ cần tinh hạch là thể gọi ." Lê Quốc Đống lấy từ trong cặp công vụ một cái túi, bên trong mấy chiếc điện thoại.
Ông đưa chiếc túi cho Tô Mỹ Ngọc: "Cho cả và mỗi một cái, như em liên lạc với họ cũng tiện hơn."
"Biết ." Tô Mỹ Ngọc cầm lấy túi, cất điện thoại của thẳng đầu .
Đồ do Lưu Phong Nguyên thiết kế, chắc chắn là Tiểu Mạch đưa cho Lê Quốc Đống. Nếu là đồ của con trai đưa thì cũng gì ngại ngùng khi nhận.
"Người phụ nữ , đến một tiếng chào tạm biệt cũng ." Lê Quốc Đống thở dài, bàn tay vẫn còn lưu ấm của bà hậm hực rời .
Không hiểu vì , ông cảm thấy như trẻ , trái tim nhảy nhót như một trai trẻ. Cảm giác ông , đây là cảm giác lúc còn trẻ, khi yêu đương với Lâm Nhược.
Thật Lê Quốc Đống vẫn luôn , Tô Mỹ Ngọc ngoài việc giỏi tính kế và mạnh mẽ thì phương diện nào cũng mỹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-424.html.]
45 tuổi, sinh con, nhưng vẫn trẻ trung, vóc dáng vẫn quyến rũ như cũ. Ông nhiều đàn ông Tô Mỹ Ngọc với ánh mắt ngưỡng mộ.
Trước vì hiểu lầm, ông đối với Tô Mỹ Ngọc chỉ chán ghét, ưa. khi buông bỏ hết thành kiến, ông chỉ thấy những điểm của bà.
Ông nghĩ thể yêu phụ nữ , thể cùng phụ nữ khiến cho gia đình của họ trở nên ấm áp.
Lúc Lê Quốc Đống đến doanh trại thì 9 giờ rưỡi. Lê Mạch đang dẫn Kiều T.ử Lâm và một đội binh lính huấn luyện sân thể d.ụ.c lớn của doanh trại.
Lê Mạch xà đơn, vẻ mặt nghiêm khắc các binh lính đang thực hiện các động tác trồng chuối, chống tay, chỉ cần ai chậm một chút là sẽ quát một tiếng.
Kiều T.ử Lâm vì tối qua "hành hạ" quá sức nên hôm nay chút lực bất tòng tâm. Ban đầu cô còn theo kịp động tác của , nhưng nhanh đó đuối sức, chậm hơn ít nhất một động tác.
Lê Mạch đến mặt cô, vỗ một cái m.ô.n.g cô: "Tăng tốc lên."
Gã đàn ông c.h.ế.t tiệt, cứ chờ đấy cho ! Đêm nay mà bà đây còn cho lên giường thì bà đây mang họ Kiều nữa!
Kiều T.ử Lâm thầm mắng một câu trong lòng, nhưng động tác tay cũng nhanh hơn.
Lê Quốc Đống chút nổi, bước tới lên tiếng: "Tiểu Mạch, nghiêm khắc như ? Trong mấy chỉ Tiểu Kiều là con gái, theo kịp cũng là khó tránh khỏi."
"Trên chiến trường, kẻ địch zombie sẽ vì cô là phụ nữ mà tha ." Lê Mạch đáp một câu, chỉ cả đội, nghiêm giọng quát: "Quá chậm! Nhanh nữa lên!"
Lê Quốc Đống cũng đạo lý , nên thêm gì nữa.
"Tư lệnh hôm nay đến vẻ muộn." Lê Mạch tuy đang ở sân huấn luyện nhưng cũng thấy Lê Quốc Đống đường đến quân khu. Đã 9 giờ rưỡi mới tới, chẳng lẽ là vì tối qua vận động mệt quá...
"Sáng nay chờ con dậy, lúc cửa gặp Lâm Nhược bệnh..."
Lại là Lâm Nhược.