"Tiểu Mai." Tô Chấn Lâm lườm vợ một cái, phụ nữ đang linh tinh gì thế.
"Anh, chị dâu, hai cần cảm ơn Tiểu Kiều mãi thế. Tiểu Kiều là con dâu của em, con bé đưa Tiểu Du về là chuyện nên ." Tô Mỹ Ngọc một câu thừa nhận Kiều T.ử Lâm, xem cô như nhà.
Tô Chấn Lâm cuối cùng cũng thêm gì nữa.
Lê Quốc Đống dậy : "Lên lầu xem Tiểu Du . con bé còn đang nghỉ, đừng ồn đến nó."
"Được." Tô Chấn Lâm cũng mau ch.óng thấy con gái, nên gật đầu đồng ý.
Mấy lên lầu, rón rén phòng Tô Du. Nhìn thấy dáng vẻ gầy gò, xanh xao của con gái, Tô Chấn Lâm đường đường là một trang nam t.ử cũng kìm mà đỏ hoe mắt, Lư Mai lấy tay che miệng, một nữa ngã lòng Tô Mỹ Ngọc, thành tiếng.
"Ưm..." Người giường khẽ rên một tiếng, dường như sắp tỉnh.
Lê Quốc Đống nhỏ giọng : "Chị dâu đừng , cứ coi như chuyện gì xảy , vui vẻ ở bên con bé, đừng nhắc chuyện nó bắt . Như con bé sẽ bớt gánh nặng hơn nhiều."
Tô Mỹ Ngọc cũng vội : " ! Chị dâu đừng , đừng để Tô Du dám đối mặt với chúng ."
Lư Mai ưa Lê Quốc Đống, nhưng những gì ông đều là sự thật. Vì thế, bà nhanh ch.óng lau khô nước mắt, hít sâu vài để trông bình thường trở mới đến bên giường xuống.
Tô Chấn Lâm cũng nén nước mắt, đến cạnh Lư Mai, chờ đợi Tô Du tỉnh .
"Chị ba, đứa bé mất ?" Tô Du vẫn mở mắt, tay đỡ bụng, dò hỏi.
Kiều T.ử Lâm vội đáp: "Mất . Hơn nữa, Tiểu Du, em tự do ."
Tô Du nhếch miệng , lúc mới từ từ mở mắt. Nhìn thấy đầy trong phòng, nụ mặt cô cứng . Có thể gặp , cô vui, nhưng nghĩ đến bản ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-416.html.]
Lư Mai : "Bảo bối của tỉnh , đói con?"
Tô Chấn Lâm cũng ở bên cạnh: "Du Nhi, ăn gì, ba cho con."
"Ọc... ọc..." Nghe ba nhắc đến đồ ăn, bụng Tô Du réo lên thật. Cô ngượng ngùng trong phòng, chỉ tìm cái lỗ để chui xuống.
Tô Mỹ Ngọc vội : "Canh gà trong bếp cũng hầm gần . Tiểu Mạch, mau múc cho Tiểu Du một bát ."
"Vâng, con lấy đồ ăn ngon cho tiểu công chúa nhà ngay đây." Lê Mạch ha hả một câu nhanh chân bước ngoài.
Đợi Lê Mạch bưng canh lên, Lư Mai nhận lấy, từng muỗng đút cho Tô Du ăn.
"Ngoan, ăn thêm chút nữa con." Lư Mai gắp một miếng thịt gà, đưa đến bên miệng cô.
Tô Du đáng thương lắc đầu: "Ăn nổi nữa, ơi con thật sự ăn nổi nữa ."
"Được , Du Nhi ăn nổi thì đừng ép con bé nữa. Chúng đưa Du Nhi về ! Anh cả, hai mà tiểu công chúa về , nhất định sẽ mừng lắm."
" đúng, bảo bối, chúng về nhà." Lư Mai bưng bát lui sang một bên, Tô Chấn Lâm đến mép giường xổm xuống: "Lên , ba cõng tiểu công chúa của chúng về nhà."
Tô Du tấm lưng rộng của Tô Chấn Lâm, hốc mắt đỏ hoe. cô vội trèo lên lưng ba mà về phía Kiều T.ử Lâm: "Chị ba, chị sẽ đến chơi với em chứ?"
Kiều T.ử Lâm lập tức gật đầu: "Sẽ chứ, hôm nào chị và ba của em qua chơi với em."
"Vâng! Em chờ chị." Tô Du toe toét, lè lưỡi một cái trèo lên lưng Tô Chấn Lâm.
"Ba, mau về nhà thôi, con nhớ các ."