"Những lời dì hôm nay, nếu một chữ từ miệng cháu lọt ngoài, cần dì , cháu sẽ tự rời khỏi ."
Kiều T.ử Lâm nhếch môi , lặng lẽ ngắt cuộc gọi từ chiếc điện thoại trong túi.
Cô thật sự từng một lời nào cả nhé! Là chính Lê Mạch gọi điện cho cô, hơn nữa cô tin chắc rằng Lê Mạch sẽ chỉ một , nhất định sẽ để cho cả Lê Quốc Đống những chuyện đó.
Tô Mỹ Ngọc , dập tắt điếu t.h.u.ố.c trong tay: "Cô nhóc, hy vọng cháu thật sự sẽ thất vọng."
Kiều T.ử Lâm chớp chớp mắt với Tô Mỹ Ngọc, bước lên chủ động khoác tay bà, ha hả : "Dì, chúng là cùng một chiến tuyến."
"Ha hả! Khó trách Kiều Quốc Lương yêu quý con bé nhà cháu như , cái miệng của cháu cứ như trét mật ."
Hai phụ nữ trong bếp dựa , trò chuyện vô cùng vui vẻ.
hai đàn ông trong phòng khách thống khổ đến cực điểm.
Lần đầu tiên Lê Mạch Tô Mỹ Ngọc m.a.n.g t.h.a.i vất vả như , đầu tiên là niềm nương tựa duy nhất của , đầu tiên ba lạnh nhạt là phụ nữ khổ nhất đời .
Mà Lê Quốc Đống cũng là đầu tiên chuyện năm đó. Thì cô gài bẫy, thì lúc cô m.a.n.g t.h.a.i vất vả như . Thì ngay từ đầu Tô Mỹ Ngọc với ông, mà là ông, Lê Quốc Đống, cái thứ còn thua cả súc sinh , ngay từ đầu với .
Bốn , mỗi một tâm sự, thì trầm mặc, thì trò chuyện. Cục diện kéo dài mãi cho đến khi tiếng ô tô từ ngoài cửa truyền đến mới phá vỡ.
Lê Mạch dậy, qua cửa sổ, lúc thấy vợ chồng Tô Chấn Lâm bước xuống xe.
Lê Mạch xoay , về phía Lê Quốc Đống đang trầm mặc: "Ba, nếu ba thật sự phản bội gia đình chúng , xin ba hãy dừng ngựa bờ vực thẳm."
"Thằng nhóc thối, ba đúng là bất hòa với con, nhưng ba sẽ chuyện với gia đình ." Lê Quốc Đống cũng dậy ngoài, đón vợ chồng Tô Chấn Lâm, : "Hai tới ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-414.html.]
Vợ chồng Tô Chấn Lâm đều sững sờ. Phải rằng từ khi Tô Mỹ Ngọc gả qua đây, mỗi họ tới, Lê Quốc Đống bao giờ khách khí chào hỏi họ như .
Tô Chấn Lâm lạnh nhạt gật đầu, gì thêm. Thật , ông và Lê Quốc Đống từng là bạn học đại học, quan hệ hai còn thiết, nhưng vì chuyện của Tô Mỹ Ngọc mà trở nên còn xa lạ hơn cả dưng.
Lư Mai dễ chuyện như Tô Chấn Lâm. Nghĩ đến cảnh em chồng sống những ngày ma, trong lòng bà ấm ức chịu nổi.
Bà với vẻ chế giễu: "Chà! Hôm nay mặt trời mọc ở đằng tây , Lê tư lệnh thế mà tự nghênh đón chúng , còn khách khí với chúng như ."
"Tiểu Mai." Tô Chấn Lâm liếc Lư Mai.
Tuy ông cũng thiện cảm gì với Lê Quốc Đống, nhưng nếu chọc giận ông , chịu khổ vẫn là em gái .
Lư Mai hừ lạnh: " sai ? Hôm nay Lê tư lệnh mời chúng qua đây chuyện gì, cứ ở đây luôn ! Ngưỡng cửa nhà họ Lê các cao quá, chúng chân ngắn bước qua nổi."
"Hai vẫn là trong !"
Lư Mai cũng đầu tiên chuyện chanh chua như , Lê Quốc Đống cũng sớm quen.
Trước lẽ ông sẽ xoay bỏ , nhưng bây giờ, khi sai lầm đến mức nào, ông chỉ đền bù cho Tô Mỹ Ngọc, nhận sự tha thứ của bà.
Nếu Tô Mỹ Ngọc tha thứ, bây giờ ông sống hòa hợp với tất cả trong nhà họ Tô.
"Hôm nay mặt trời chẳng lẽ thật sự mọc ở đằng tây ." Lư Mai theo bản năng ngẩng đầu liếc bầu trời.
Lần bà cố tình chọc ngoáy Lê Quốc Đống, mà là thái độ hôm nay của ông thật sự bà sợ hãi.
"Cậu, mợ đến . Đi, trong ." Lê Mạch ở trong cửa một lúc, ba "trị" mợ, cũng liền ngoài.