Mạt Thế Trùng Sinh: Cầu Quân Thiếu Nương Tay - Chương 411

Cập nhật lúc: 2026-02-10 13:39:33
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Chỉ hai hệ thôi ? Tìm một đàn ông yếu hơn , cháu để tâm ?" Tô Mỹ Ngọc sẽ cho rằng con trai bằng khác, bà như chỉ là thái độ của Kiều T.ử Lâm.

"Nếu là kẻ yếu thì đời sẽ ai gọi là cường giả."

dị năng cao hơn Lê Mạch, cô sẽ cảm thấy đó lợi hại hơn . Sự lợi hại của Lê Mạch ở dị năng, mà là ở đầu óc.

Câu trả lời của Kiều T.ử Lâm khiến Tô Mỹ Ngọc hài lòng, nhưng mặt bà vẫn biểu cảm gì: " tháng cháu sẽ kết hôn với Cảnh Dật."

"Người gả cho Cảnh Dật là cháu, mà là chị song sinh của cháu, Kiều T.ử Ngâm. Chị thế phận của cháu để trở về, cho nên đều cho rằng chị là cháu."

Tô Mỹ Ngọc trầm mặc trong chốc lát mới tiếp: "Thái độ của ba cháu thế nào?"

"Ba cháu , cứ để cháu ở quân doanh , chờ Đại Kiều và Cảnh Dật kết hôn xong sẽ đón cháu về nhà. Như cháu cũng cần phiền não vì hôn ước đó nữa."

"Chủ ý là do Lê Quốc Đống nghĩ ." Tuy Tô Mỹ Ngọc hỏi đến chuyện trong quân đội, nhưng nhiều chuyện bà đều , bao gồm cả việc Đại Kiều là con gái của Kiều Quốc Lương, bà càng rõ hơn ai hết.

tin một đàn ông nhân từ, mềm lòng như tính kế một cô bé như Kiều T.ử Ngâm.

"Cháu ." Kiều T.ử Lâm thật sự , chuyện là ý của Kiều Quốc Lương là của Lê Quốc Đống.

Tô Mỹ Ngọc lắc đầu: "Ba cháu nỡ nhẫn tâm , cũng chỉ Lê Quốc Đống mới thể lục nhận."

Dì Tô hẳn là hận chú Lê! Bị lạnh nhạt hơn hai mươi năm, bà chỉ dùng những từ như "nhẫn tâm","lục nhận" để hình dung chú Lê, điều cho thấy bà đối với ông vẫn cạn tình.

Hơn nữa cô từng đó một câu rằng, hận là vì còn yêu, nếu yêu thì sẽ còn hận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-411.html.]

Nghĩ , Kiều T.ử Lâm vẫn mở miệng : "Có lẽ chú Lê nhẫn tâm, mà là hạ để sống hòa hợp với dì thôi."

"Cháu là một cô nhóc, ông thế nào ." Tô Mỹ Ngọc liếc Kiều T.ử Lâm, xắn tay áo lên, lấy một ít nguyên liệu rửa sạch, chuẩn để lát nữa nấu canh gà.

Kiều T.ử Lâm , sờ sờ mũi lên tiếng: "Dì qua câu ? Phụ nữ quá mạnh mẽ, đàn ông sẽ cơ hội."

"Có cách như ?" Tô Mỹ Ngọc ngẩng đầu Kiều T.ử Lâm.

"Vâng! Tuy cháu thông minh bằng dì, nhưng nửa năm ở cùng Lê Mạch, cháu cũng chút hiểu về đàn ông, hoặc là những đàn ông tự phụ như ."

Tô Mỹ Ngọc , cúi đầu tiếp tục rửa nguyên liệu: "Tính cách của Tiểu Mạch và ba nó giống . từ nhỏ Tiểu Mạch thích cháu, đối với cháu tự nhiên yêu thương. Còn Lê Quốc Đống, ngay từ đầu đối với chỉ chán ghét, cho nên dù gì, ông cũng sẽ thèm lấy một cái."

"Tảng đá cũng thể ủ ấm . Dì chú Lê thèm dì lấy một cái, cho ông tất cả những gì dì hy sinh vì ông ?"

"Ông điểm của dì, hy sinh những gì cho ông , thì thể cho cảm động?"

Động tác trong tay Tô Mỹ Ngọc khựng , vài giây mới tiếp tục rửa. Chờ rửa xong, bà đem con gà rã đông rửa sạch, cắt thành từng miếng nhỏ, đó đặt trong nồi chần qua một nước sôi.

Ngay khi Kiều T.ử Lâm cho rằng Tô Mỹ Ngọc chuyện với nữa, bà mở miệng: "Đã từng, cũng cho rằng chỉ cần hy sinh đủ nhiều, ông sẽ đổi. cuối cùng ông còn hận hơn."

Bỏ gà nồi xong, Tô Mỹ Ngọc tựa tủ bếp, đưa mắt Kiều T.ử Lâm, chậm rãi : "Năm đó, ông kẻ thù giăng bẫy, ép uống t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c. Bọn chúng định phim cảnh ông cùng mấy phụ nữ khác, phát tán khắp nơi, để thiên hạ thấy một vị tướng quân danh tiếng lẫy lừng của quân khu Tây Nam... đời tư thác loạn đến mức ."

Bà ngừng một nhịp, ánh mắt tối .

"Lúc nhận tin, cùng của liều mạng xông . Đổi là tổn thất hơn mười mạng , mới cứu ông ."

 

Loading...