"Đi thôi! Vào trong ." Lê Quốc Đống dẫn theo hai .
Nhà của họ Lê là một căn biệt thự nhỏ. Căn biệt thự ngoài những vật dụng cần thiết thì bất kỳ vật trang trí nào, trông lạnh lẽo giống như mối quan hệ giữa Lê Quốc Đống và Tô Mỹ Ngọc, khiến cảm thấy thoải mái.
Ba phòng khách. Tô Mỹ Ngọc đang ghế sô pha, tay cầm một quyển sách nhưng , mà chỉ một nơi nào đó một cách ngây dại.
Thấy như , trong lòng Lê Mạch khó chịu. Anh bước tới, quỳ xuống bên cạnh Tô Mỹ Ngọc: "Mẹ, con về."
Tô Mỹ Ngọc chậm mới thu hồi tầm mắt. Bà run rẩy đặt tay lên mặt Lê Mạch, cảm nhận gương mặt nóng hổi của , bà mới xác định đang mơ, mà là con trai thật sự trở về.
Từng giọt, từng giọt nước mắt lớn lăn dài má, bà khom , ôm c.h.ặ.t Lê Mạch lòng: "Tiểu Mạch, Tiểu Mạch của cuối cùng cũng trở về."
"Mẹ." Đôi mắt Lê Mạch cũng ươn ướt.
Dù nhiều bất mãn với , nhưng vẫn yêu thương bà. Đặc biệt là khi tất cả những việc đều là để bảo vệ , càng thương hơn.
Tô Mỹ Ngọc ôm Lê Mạch một lúc lâu, mới buông , kéo dậy: "Con trai, lên nào, để xem cho kỹ."
"Tốt, , thương là ." Tô Mỹ Ngọc , Lê Mạch từ xuống một lượt.
Ánh mắt bà vô tình lướt qua Lê Quốc Đống đang ôm Tô Du, tức thì mày nhíu c.h.ặ.t : "Tiểu Du, con bé thế ?"
Tô Mỹ Ngọc buông Lê Mạch , vội vàng về phía Lê Quốc Đống.
Lê Quốc Đống lên tiếng: "Lên dọn dẹp giường đệm , để con bé xuống ."
"Được." Tô Mỹ Ngọc dây dưa, nhanh ch.óng chạy lên lầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-409.html.]
Lê Quốc Đống ôm Tô Du theo lên, Lê Mạch cũng kéo Kiều T.ử Lâm theo.
Vào đến phòng, Kiều T.ử Lâm lặng lẽ lên giúp Tô Mỹ Ngọc trải giường.
Chờ Lê Quốc Đống đặt Tô Du trong chăn, Tô Mỹ Ngọc một nữa lo lắng hỏi: "Tiểu Du, con bé , sắc mặt khó coi như thế? Hơn nữa chẳng nó đang ở nước ngoài ?"
Lê Quốc Đống thở dài một mới giải thích: "Tiểu Du nước ngoài, con bé Dương Cẩn bắt cóc giam giữ. Trên đường trở về Tiểu Mạch gặp Dương Cẩn, mới chuyện của con bé. Vừa Tiểu Kiều mới dẫn một cứu nó . Sắc mặt nó khó coi như là vì nó mới phá thai."
"Tại như , tại như ?"
"Vậy mấy năm nay, con bé sống những ngày tháng như thế nào?"
"Khi đó nó vẫn là một cô bé trắng trẻo, mũm mĩm, bây giờ gầy đến thế ."
"Nó mang thai... nó vẫn còn là một đứa trẻ mà. Thằng khốn Dương Cẩn đó, nó thể đối xử với con bé như ."
Tô Mỹ Ngọc lẩm bẩm, hốc mắt một nữa đỏ hoe. Bà che miệng , cố gắng để thành tiếng, nhưng nước mắt thể kiểm soát mà cứ tuôn rơi.
Thấy bộ dạng yếu đuối của Tô Mỹ Ngọc, lòng Lê Quốc Đống mềm . Ông tiến về phía hai bước, ôm bà lòng, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng bà, dùng một giọng cực kỳ dịu dàng : "Thôi, đừng nữa, chuyện qua , Tiểu Du sẽ khỏe thôi."
Bị Lê Quốc Đống ôm, cơ thể Tô Mỹ Ngọc cứng . Đây là đầu tiên khi kết hôn ông ôm bà.
Nghĩ đến những uất ức của suốt hai mươi mấy năm qua, cùng với những gì Tô Du trải qua, Tô Mỹ Ngọc nhịn mà thành tiếng trong lòng Lê Quốc Đống như một đứa trẻ.
Để cho Tô Mỹ Ngọc trong lòng một lúc lâu, Lê Quốc Đống mới lên tiếng: "Đừng nữa. Tiểu Du mới sảy thai, cần tẩm bổ. Em nấu cho nó chút canh . Anh cho mời cả và , đợi một lát nữa họ sẽ đến."
Tô Mỹ Ngọc chút luyến tiếc vòng tay của Lê Quốc Đống, nhưng nghĩ đến đứa cháu gái đáng thương, bà vẫn rời khỏi lòng ông, lau nước mắt : "Được, em sẽ cho đổi chút thịt về, nấu canh cho Tiểu Du."