Mạt Thế Trùng Sinh: Cầu Quân Thiếu Nương Tay - Chương 394

Cập nhật lúc: 2026-02-08 14:54:59
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đoàn cứ như theo phía đoàn xe quân sự, rầm rộ xuất phát, còn Dương Vân Hạo thì trói ném xe buýt.

Dương Vân Hạo la hét ầm ĩ xe hơn nửa ngày, dẫn dụ ít Zombie kéo tới. Nghĩ đến cảnh lũ Zombie đó lao lên, cũng khó mà sống nổi, liền ngoan ngoãn câm miệng.

Chiếc xe buýt cuối cùng cũng yên tĩnh.

Đi theo đoàn xe quân sự ba tiếng, căn cứ sống sót của thủ đô cuối cùng cũng xuất hiện mặt họ. Đoàn xe quân sự gặp chút trở ngại nào mà tiến căn cứ, nhưng nhóm của Lê Mạch chặn .

Tô Lăng nhảy xuống xe, lên phía .

Một lính trực ban từ trong phòng canh gác ló đầu , một cách quy củ: "Xin hãy xuất trình thẻ căn cước."

Tô Lăng lắc đầu: "Chúng thẻ căn cước."

Người lính trực ban mới đến, liền : "Sau 7 giờ tối, căn cứ tiếp nhận từ bên ngoài. Đêm nay các vị chỉ thể ở bên ngoài qua đêm, chờ đến sáng mai hãy đăng ký để căn cứ."

Tô Lăng lính đó, trầm mặc một lát mới : "Anh thuộc quân khu nào?"

Người lính trực ban sửng sốt Tô Lăng một lúc lâu mới đáp: "Quân khu Nam Lĩnh."

Vốn dĩ thể trả lời, nhưng mới đến dường như ít chuyện.

Ít nhất, thường khi đến đây sẽ trong căn cứ chuyện Tứ Đại Quân Khu, hơn nữa cũng sẽ hỏi một câu hỏi đối với họ là nhàm chán vô cùng như .

Anh nghĩ mắt hẳn thường, cho nên mới mở miệng trả lời câu hỏi của Tô Lăng. Anh cũng vì một gác đêm mà đắc tội với nên đắc tội.

May mà quân khu Tây Bắc quân khu Đông Tuấn, nếu hôm nay họ lẽ thật sự .

Tô Lăng thầm thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục : "Nếu như , phiền cho đến quân khu Tây Nam một chuyến, cứ Lê thiếu tá trở về."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-394.html.]

"Lê thiếu tá..." Người lính trực ban sửng sốt một chút ngờ vực Tô Lăng. Người mắt là con trai của Lê tư lệnh?

Dường như suy nghĩ của lính, Tô Lăng tiếp: "Anh cho rằng thiếu tá của chúng cần tự xuống chuyện ?"

"Vậy... xin hãy chờ một lát." Người lính trực ban dám tự ý cho , nhưng cũng đắc tội với nhà họ Lê, vì thế cầm lấy điện thoại bàn, đến quân khu Tây Nam.

Điện thoại bên nhanh kết nối, một giọng nghiêm nghị truyền đến: "Chuyện gì?"

Giọng là... giọng của Sư trưởng.

"Để ." Không đợi lính trực ban đồng ý, Tô Lăng giật lấy điện thoại, đặt lên tai: "Sư trưởng, cháu là Tô Lăng đây."

Kiều Quốc Lương ở đầu dây bên trầm mặc một lúc lâu mới : "Tô Lăng, thằng nhóc , hoan nghênh cháu trở về. Bị chặn ở bên ngoài , cháu đưa điện thoại cho lính gác, chú với một tiếng."

"Vâng, đường chúng cháu còn gặp Lê thiếu tá, cháu..."

Chưa đợi Tô Lăng hết, Kiều Quốc Lương kích động ngắt lời: "Lê Mạch? Cháu thật sự gặp Lê Mạch ? Thằng bé khỏe ?"

"Rất , chúng cháu cùng về căn cứ, hiện tại đang ở ngoài cổng, bởi vì..."

Lần vẫn đợi Tô Lăng hết, Kiều Quốc Lương cắt ngang: "Chú qua ngay đây."

Ngay đó, trong điện thoại liền truyền đến tiếng tút tút của điện thoại ngắt.

Người lính trực ban tò mò hỏi: "Sư trưởng? Vị Sư trưởng nào qua đây ?"

"Kiều Sư trưởng." Tô Lăng , trả điện thoại cho lính mới : "Điện thoại trong căn cứ vẫn còn dùng chứ?"

 

Loading...