"Nhị thiếu, đừng..." Lưu Phong vội kéo Dương Vân Hạo .
Anh tin rằng Lê Mạch át chủ bài gì trong tay mà dám ở đây vênh váo tự đắc đòi bắt nhị thiếu.
Lúc , Hạ Hầu Lâm xông lên phía , nhưng Lưu Phong một nữa lệnh cho của che chắn cho Dương Vân Hạo ở phía .
Thấy dây dưa thêm với Lưu Phong, Lê Mạch phóng một sợi dây leo, đ.á.n.h bật đám của Lưu Phong quấn lấy Dương Vân Hạo, lôi về đây.
Vương Tam Nhạc bước lên, túm lấy cổ áo Dương Vân Hạo lôi phía .
"Lê thiếu tá..." Sắc mặt Lưu Phong trở nên khó coi, nhưng dám hành động thiếu suy nghĩ. Dị năng của Lê Mạch khiến thể thấu, dám càn khi nhị thiếu vẫn còn ở trong tay Lê Mạch.
Lê Mạch đợi Lưu Phong tiếp, trực tiếp chuyển chủ đề: "Lưu Phong, vì ở đây lo lắng cho nhị thiếu nhà , thì nên là cũng chuyện gì hại đến tính mạng khác, nhiều nhất chỉ là chịu một ít trừng phạt mà thôi. Chuyện của đại thiếu gia nhà mới là việc quan trọng hơn. Anh nên trở về báo một tin cho tư lệnh nhà , rằng đại thiếu gia nhà các về trời ."
"Đại thiếu? Lê thiếu tá, ngài..." Lê Mạch đột nhiên chuyện , Lưu Phong tự nhiên cho rằng đại thiếu gia Lê Mạch g.i.ế.c, vì thế cũng nhịn mà trở nên phẫn nộ, thầm nghĩ lẽ thật sự nên trực tiếp g.i.ế.c Lê Mạch thì hơn.
Mặt Lê Mạch càng sầm , quát về phía Lưu Phong: "Đừng bậy! Bổn thiếu là một quân nhân, nắm đ.ấ.m của quân nhân sẽ bao giờ vung về phía chiến hữu. Hừ! Bổn thiếu bụng mang tin tức đến cho , ngược còn c.ắ.n bổn thiếu một miếng ?"
"Không , Lê thiếu tá, ngài đừng hiểu lầm. chỉ hỏi đại thiếu nhà xảy chuyện gì." Tuy hoài nghi, nhưng Lưu Phong lúc cũng dám , đành sửa lời.
Lê Mạch hừ lạnh một tiếng, một lúc lâu mới tiếp tục : "Bổn thiếu gặp tam tiểu thư nhà các ở căn cứ sống sót tại thành phố Bắc Tân. Ngày hôm đại thiếu gia của các c.h.ế.t trong phòng thí nghiệm. Nghe đối phương là để một loại d.ư.ợ.c tề tên là Tân Thế Kỷ. Cụ thể là ai thì , lúc chúng rời , hung thủ vẫn điều tra ."
"Thật ... Đại thiếu, ngài thật sự..." Lưu Phong vẫn chút thể tin đại thiếu gia cứ như mà mất . Đại thiếu gia mang theo nhiều binh lính như qua đó, thể cứ như mà còn nữa!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-393.html.]
Lê Mạch lạnh lùng liếc Lưu Phong: " lừa thì lợi ích gì cho ."
Phải rằng, Dương Vân Hạo là loại trời cao đất dày, sợ hãi là gì. Lúc tin cả c.h.ế.t, thế mà hưng phấn hỏi: "Anh cả thật sự c.h.ế.t ?"
Lê Mạch hừ lạnh một tiếng: " cần lừa các . Cho nên Lưu Phong, vì ở đây lo lắng cho nhị thiếu nhà , bằng trở về báo chuyện cho tư lệnh nhà , cũng để cho ông chuẩn tâm lý. Nếu đợi tam tiểu thư nhà mang t.h.i t.h.ể về, e rằng lúc đó ông lão sẽ chịu nổi."
"Lập tức trở về." Lưu Phong những lính của , họ lập tức nhảy lên xe tải, chờ lệnh tiếp theo của .
Dương Vân Hạo lúc chịu, lập tức quát: "Lưu Phong, con nó, mày dám bỏ mặc tao thử xem!"
"Nhị thiếu, ngài yên tâm, Lê thiếu tá sẽ gì ngài . Chuyện của đại thiếu gia quá quan trọng, lập tức trở về." Lưu Phong dứt lời, cũng kịp từ biệt Lê Mạch, liền lên xe, dẫn theo của rầm rộ rời .
Lê Mạch lập tức : "Chuẩn một chút, chúng cũng rời ."
"Ặc!" Tất cả đều sững sờ. Giữa đêm hôm khuya khoắt thế mà rời gì, khắp nơi đều là Zombie.
Lê Mạch : "Phía mở đường, còn , đợi đến khi nào?"
Mọi ngẫm một lúc mới phản ứng , lập tức chạy vội trở xe của . Tất cả đều xuống lầu, họ cũng gì chuẩn .
Hơn nữa, nếu để quân đội quá xa, họ sẽ hưởng lợi, chừng còn trở thành thức ăn cho Zombie. Hiểu đạo lý , tất cả chỉ một suy nghĩ, nhanh lên.