"Dương nhị thiếu, nếu nhớ lầm, cũng quân tịch." Lê Mạch vẫn giữ nụ nhàn nhạt môi, cũng chính nụ vô hại khiến tên nhóc ngang ngược rơi thẳng cái bẫy của .
"Không thì ? Bổn thiếu gia đám lính bên cạnh việc, chúng nó dám ?" Dương Vân Hạo khó chịu liếc Lê Mạch, vẻ mặt vô cùng kiên nhẫn.
Chưa đợi Lê Mạch , Lưu Phong xòa: "Lê thiếu tá, xin đừng để ý, nhị thiếu nhà chỉ đùa thôi, nhị thiếu quân tịch ."
"Vậy ..." Lê Mạch gật đầu.
Lưu Phong vội vàng : " ! Nhị thiếu hiện tại là liên đội trưởng của chúng ."
Lưu Phong trả lời dứt khoát. Dương Vân Hạo quân tịch là sự thật, nhưng nếu Dương Vân Hạo , Lê Mạch thể vin đó để gán cho nhị thiếu tội danh vượt quyền. Đến lúc đó, dù lớn chuyện đến chỗ nguyên thủ, gia đình bảo vệ cũng giữ nổi .
Ngược , một khi nhị thiếu thừa nhận quân tịch, Lê Mạch càng cớ để là một quân nhân mà ngay cả phận của cũng dám thừa nhận, đây chỉ là tự bôi tro trát trấu mặt quân đội, mà còn cho thấy nhị thiếu thích hợp để một quân nhân.
Lưu Phong chỉ nghĩ đến hai điểm đó, mà hề nghĩ đến một điểm khác. Đây chính là cái hố lớn mà Lê Mạch đào sẵn cho hai họ, và cả hai thế mà thật sự nhảy .
Nụ mặt Lê Mạch vẫn biến mất. Anh chằm chằm Dương Vân Hạo, đến khi cảm thấy khó chịu mới lên tiếng: "Là quân nhân mà khi theo bộ đội ngoài mặc quân phục, điều phù hợp với quy tắc. Đương nhiên, đây cũng chỉ là chuyện nhỏ..."
Lưu Phong vội giảng hòa: "Vâng , nhị thiếu sẽ chú ý."
Lê Mạch để ý đến Lưu Phong, tiếp tục : "Là quân nhân, mà ở đây hùng hổ, chỉ mũi của dân mà đòi g.i.ế.c họ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-392.html.]
Thôi ...
Trong lòng Lưu Phong "lộp bộp" một tiếng. Anh và nhị thiếu đều trúng kế của Lê Mạch, nhưng rút lui lúc còn kịp nữa.
"Dương nhị thiếu, , nên gọi là Dương liên đội trưởng mới ." Lê Mạch đột nhiên đổi giọng điệu, vẻ mặt cũng trở nên nghiêm nghị: "Dương liên đội trưởng, là quân nhân thì nên hiểu rằng quân nhân lấy việc phục vụ nhân dân tôn chỉ. Cậu hành vi đêm nay của là gì ?"
Dương Vân Hạo vẫn rơi cái bẫy của Lê Mạch, vẫn sợ mà hừ lạnh: "Tao g.i.ế.c đám đó thì khác cũng , tao sợ cái gì."
Lời của Dương Vân Hạo mặt Lê Mạch sầm ngay lập tức. Anh chỉ Dương Vân Hạo, giận dữ : "Làm càn! Dương Vân Hạo, hành vi hiện tại của là đang tự bôi nhọ quân đội chúng . Quân đội quy củ nghiêm ngặt, cho dù bây giờ là mạt thế, chỉ cần chúng còn mặc bộ quân phục thì tuân thủ quân quy. Nếu ai dám chuyện bôi nhọ quân đội, sẽ xử lý nghiêm minh theo quân pháp."
Lưu Phong đây là cái bẫy mà Lê Mạch giăng , nhưng vẫn : "Lê thiếu tá, nhị thiếu hiểu chuyện, xin ngài..."
Chưa đợi Lưu Phong hết, Lê Mạch lạnh giọng lệnh: "Khỉ, lập tức bắt giữ Dương Vân Hạo."
"Rõ!" Hạ Hầu Lâm, theo Lê Mạch xem náo nhiệt, lập tức tiến lên phía .
Dương Vân Hạo thèm để ý đến Lê Mạch, , giận dữ hét: "Mẹ kiếp, tao xem hôm nay đứa nào dám bắt tao."
Lưu Phong vội vàng dẫn lính chắn mặt Dương Vân Hạo: "Lê thiếu, xin hãy giơ cao đ.á.n.h khẽ."
Dương Vân Hạo thèm sự bảo vệ của Lưu Phong, đẩy Lưu Phong , lên chỉ mặt Lê Mạch, giận dữ : "Đừng lắm lời với nó, g.i.ế.c c.h.ế.t nó , đến cái rắm cũng còn."