Chiếc xe ô tô con rơi xuống giữa bầy Zombie ở phía xa, đè bẹp hơn mười con xuống đất.
Cô ném một quả cầu lửa, nó chiếc xe bắt lửa, và chỉ trong chốc lát, chiếc xe nổ tung. Vụ nổ lan đến những con Zombie xung quanh, khiến chúng cũng bén lửa.
Lũ Zombie đốt cháy cảm nhận đau đớn, vẫn tiếp tục loạng choạng trong bầy, kết quả là càng nhiều con khác bén lửa theo.
Lũ Zombie phía tạm thời thể tiến lên . Nhóm Lê Mạch cũng nhảy ngoài bức tường đất, cầm đao bắt đầu diệt Zombie.
Có họ tham gia, lũ Zombie nhanh ch.óng giải quyết, những sống sót cũng cuối cùng còn ai chúng nuốt chửng.
Lũ Zombie ở bên cuối cùng cũng dọn dẹp xong. Mọi trở bức tường đất, cần nghỉ ngơi thì tiếp tục nghỉ ngơi, cầm đèn pin thì tiếp tục chiếu sáng.
Còn nhóm của Lê Mạch vẫn ở phía , vẫn dùng dị năng để đối phó với lũ Zombie đang kéo đến.
Trời dần dần sáng. Mặt trời cũng từ từ nhô lên từ phía đông.
Một đêm, thế mà họ cầm cự suốt một đêm.
Lũ Zombie sợ ánh mặt trời, nhưng chúng thích nó.
Ánh nắng ch.ói chang, ấm áp chúng thoải mái, thích.
Lũ Zombie phía cũng còn lao lên một cách điên cuồng nữa, những con còn cũng còn nhanh nhẹn như ban đêm, việc đối phó cũng trở nên dễ dàng hơn.
Cuộc chiến đấu kéo dài đến 3 giờ chiều, đợt Zombie cuối cùng rốt cuộc cũng hợp lực giải quyết. Ai nấy đều ngã vật đất, thở hổn hển.
Cuối cùng cũng kết thúc!
Mọi , khóe miệng nở một nụ rạng rỡ. May mà họ thấy mặt trời của ngày hôm , may mà họ vẫn còn thể với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-387.html.]
Được sống thật !
Nhóm của Lê Mạch từ tối qua đến bây giờ nghỉ ngơi một khắc nào. Sau khi dị năng cạn kiệt, họ bắt đầu dùng s.ú.n.g để đối phó với Zombie, chờ dị năng hồi phục, tiếp tục dùng dị năng. Cứ tuần như hết đến khác, thời gian cứ thế lặng lẽ trôi .
Đương nhiên thể lực của họ vốn hơn thường, tuy lúc cũng mệt nhưng đến mức ngã quỵ xuống đất. Từng một mặt đất, từ từ thở dốc.
Kiều T.ử Lâm lấy nước đưa cho cả nhóm.
Mọi cầm lấy uống ừng ực mấy ngụm mới nghỉ, một lát tiếp tục uống. Cả một đêm, họ thời gian uống nước, môi sớm khô nứt nẻ.
Một dị năng giả l.i.ế.m đôi môi khô nứt, nhóm Kiều T.ử Lâm đang uống nước một cách say sưa, cổ họng chuyển động. Lúc mới phát hiện cổ họng khô đến bốc khói, vì thế liền lấy hết can đảm : "Cô gái, thể cho một ngụm nước uống ? Một ngụm là ."
Các dị năng giả khác cũng mong chờ Kiều T.ử Lâm. Một ngụm nước, chỉ cần một ngụm nước thôi họ cũng thỏa mãn.
Kiều T.ử Lâm Lê Mạch quân khu Tây Nam để ấn tượng cho những sống sót ở căn cứ, vì thế cô , tới, lấy một thùng nước lớn mà cả nhóm tích góp hàng ngày đặt xuống đất, với : "Chỗ vẫn còn một ít nước, nếu đủ, sẽ lấy thêm cho các ."
Những sống sót xong lời Kiều T.ử Lâm, ai nấy đều bò đến bên thùng nước, cầm mấy chiếc cốc giấy mà cô đưa cho, từng cốc từng cốc rót nước miệng.
Trải qua hơn mười tiếng đồng hồ sát cánh bên , cũng trở nên thiện hơn. Họ tranh giành, mặc kệ khát nước đến , khi uống xong một ly đều sẽ đưa cốc cho khác để họ uống.
Một thùng nước nhanh uống cạn, nhưng những đó dường như vẫn đủ. Kiều T.ử Lâm đành thực hiện lời hứa của , lấy thêm nửa thùng nước nữa.
Sau mạt thế, nước trở thành một mặt hàng khan hiếm, nhiều một chai nước khoáng cũng tiết kiệm để uống trong vài ngày.
Tuy Kiều T.ử Lâm vẫn còn nước, nhưng thể lấy nhiều hơn nữa, nếu sẽ chỉ khiến tò mò, khiến họ những suy nghĩ khác.
Trong đội của họ dị năng giả hệ Thủy và hệ Băng, thể lấy một thùng rưỡi nước cũng gì là kỳ quái, nhưng nếu nhiều hơn nữa, chắc chắn sẽ khác nghi ngờ.
Vì , cuối cùng cô vẫn một câu: "Chỉ còn nhiều đây thôi, các cũng thấy đấy, dị năng giả trong đội chúng cũng cạn kiệt, thêm nước nữa ."