Lời của Lê Mạch khiến mỗi trong phòng đều mang theo tâm tư riêng.
Thần tiên đ.á.n.h , phàm gặp họa. Nếu hai quân khu Tây Bắc và Đông Tuấn thật sự phát động chiến tranh với hai quân khu còn , thì như Lê Mạch , cho dù Tây Nam và Nam Lĩnh bắt tay liên thủ, cùng lắm cũng chỉ mở một con đường m.á.u rút khỏi căn cứ thủ đô.
khi , chịu khổ nhất sẽ là các dị năng giả và dân thường, những đủ thế lực, cũng chẳng tư cách chọn phe.
Lưu Dực rõ lập trường của bản , lúc quân khu Tây Nam gặp nguy nan, ông tuyệt đối sẽ lùi bước.
Tô Dĩnh hiểu rõ tính cách chồng , ông sẽ ngần ngại mà sát cánh cùng cha của Lê Mạch.
Trong lòng bà lo lắng bất lực. Ông tuổi, sức khỏe còn như xưa, nếu chuyện gì bất trắc, bà thực sự sẽ sống tiếp thế nào.
Nghĩ đến con trai, bà cũng chẳng cần đoán cũng , nó nhất định sẽ theo Lê Mạch, thậm chí đến cả Tiểu Yêu cũng sẽ màng nguy hiểm mà lựa chọn về phía .
Tô Dĩnh vô tình. Bà hiểu rõ, cuộc sống yên của cả nhà trong mấy năm qua đều là nhờ cha của Lê Mạch âm thầm gánh vác. Bà mang ơn, nhưng đồng thời bà cũng chỉ là một phụ nữ, một , một vợ, chỉ mong của bình an. Dù bản ngăn nổi hai cha con, trong lòng bà vẫn ngập tràn lo lắng và đau đớn.
Về phần Mạnh Thần và Tô Lăng, họ chẳng nghĩ nhiều đến thế. Dù Lê Mạch quyết định , họ cũng sẽ do dự mà theo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-358.html.]
Nhóm Lưu Khôn thì âm thầm thở phào, may là họ kịp bám cây lớn mang tên Lê Mạch. Nếu , tương lai thể mờ mịt lối thoát.
Chỉ Lăng Duẫn Hi và Ngô Khải là , trong lòng nặng trĩu. Tuy Lê Mạch đều là một nhà, nhưng họ thừa hiểu, sẽ ưu tiên lo cho quân khu Tây Nam tiên, còn họ, nếu chiếu cố đôi chút cũng là may mắn.
Hơn nữa, hai đàn ông to cao như họ theo em gái ăn nhờ ở đậu, nghĩ thôi cũng thấy khó chấp nhận.
Thế nên, cả hai chỉ thể im lặng mà lo âu, mù mịt chẳng đường tương lai sẽ về .
Ngược , Mặc Dận Tường chẳng mấy bận tâm đến những tranh đấu quyền lực . Đồ ở , ông theo đến đó. Điều duy nhất ông là thấy đứa chắt tương lai, sẽ tiếp nối huyết mạch nhà họ Mặc. Những chuyện khác với ông mà , đều quan trọng.
Thấy khí trầm mặc, tâm trạng ai nấy đều bất an, Lê Mạch trầm ngâm giây lát mới lên tiếng: "Vốn ba cháu khai chiến, nhưng với cháu, chuyện đơn giản hơn nhiều. Nếu khác chủ động gây sự, cháu tuyệt đối nhẫn nhịn."
Lưu Dực Lê Mạch, nghiêm túc : "Tiểu Mạch, thế hệ chúng đều già. Cháu gì, ba cháu chắc chắn sẽ ngăn cản. cháu vì ông hết đến khác nhún nhường, chịu tay ?"
Lê Mạch đáp nhẹ: "Cháu . Là vì ba bảo vệ những , bạn bè, con cái của các liệt sĩ. Vì ông giữ lời hứa với những ngã xuống, rằng dù trong mạt thế, dù nhận một giọt nước một xu tiền trợ cấp từ quốc gia, ông cũng sẽ c.ắ.n răng chăm lo cho những lính già yếu, bệnh tật. Bởi vì đó là lời ông hứa với các liệt sĩ, với tất cả em binh lính từng cùng ông sinh t.ử."