Mạt Thế Trùng Sinh: Cầu Quân Thiếu Nương Tay - Chương 347

Cập nhật lúc: 2026-02-07 13:29:54
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Được." Giáo sư Dương gật đầu đồng ý.

"Vậy , chúng đây. Ở lâu cũng cho các vị. Các vị cứ yên tâm, sẽ để hai âm thầm bảo vệ an cho các vị." Dương Cẩn dậy, xua tay, định dẫn của rời .

"Dương thiếu gia thong thả." Giáo sư Dương cùng vài vị giáo sư khác tiễn Dương Cẩn khỏi phòng khách cũng giải tán.

"Em giải quyết mấy vị giáo sư đó, giải quyết Dương Cẩn." Lê Mạch khẽ với Kiều T.ử Lâm, đó lặng lẽ bám theo Dương Cẩn và ba tên thuộc hạ của ngoài.

Khi họ đến cổng lớn, Lê Mạch phóng ba tia sét. Ba phía Dương Cẩn còn kịp phát tiếng động nào ngã gục xuống đất.

"Sao ..." Dương Cẩn còn kịp hỏi xong, Lê Mạch ở ngay phía , một con d.a.o găm lạnh buốt kề cổ .

"Các là ai?" Dương Cẩn dù cũng là quân nhân, dù trong tình huống vẫn giữ sự bình tĩnh cần .

Hắn lạnh giọng : "Có là ai ? Động đến , lợi gì cho ."

"Sao , Dương đại thiếu gia." Lê Mạch đáp một câu.

"Giọng quen." Dương Cẩn cau mày.

Giọng đó quá quen thuộc, nhưng trong chốc lát thể nhớ giọng là của ai.

"Đương nhiên là quen thuộc." Lê Mạch từ lưng Dương Cẩn bước mặt . Ánh mắt Dương Cẩn hề che giấu sự phẫn nộ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-347.html.]

"Thì là Lê thiếu." Thấy rõ đến, sự căng thẳng trong lòng Dương Cẩn cũng bớt phần nào. Hắn đoán chắc Lê Mạch dám g.i.ế.c , dù cho trong mắt Lê Mạch mang theo sự phẫn nộ vô tận.

Dương Cẩn , buông thõng tay: "Thật ngờ thể gặp Lê thiếu ở đây. Bên thủ đô đều đang hy sinh. Tư lệnh Lê cũng vì liên lạc với , đợi mãi thấy về mà lo đến bạc cả tóc ."

Lê Mạch lạnh: ", Lê Mạch, là loại ký sinh trùng chỉ nấp lưng cha . Chút t.a.i n.ạ.n nhỏ còn . Ngược là Dương thiếu , nếu gục ngã ở cái trạm cứu trợ nhỏ bé , tư lệnh Dương tức đến hộc m.á.u mà san bằng nơi . Dù thì ai cũng , tư lệnh Dương quan tâm nhất chính là vị Dương đại thiếu gia là đây."

Lời của Lê Mạch cho sắc mặt Dương Cẩn chút khó coi. Lê Mạch, thật sự định tay với ?

Dương Cẩn im lặng một lát mới : "Lê thiếu, chúng cũng coi như là cùng lớn lên, gì thì cứ thẳng, cần động d.a.o động s.ú.n.g."

"Thẳng thắn đấy. Vậy thì mời Dương thiếu gia cũng thẳng thắn cho , em họ của , Tô Du, hiện đang ở ." Lê Mạch thu d.a.o găm , cúi đầu ngắm nghía con d.a.o trong tay, nhưng ánh mắt vẫn khóa c.h.ặ.t lấy Dương Cẩn.

Sau lưng Dương Cẩn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nhưng vẫn giữ vẻ trấn tĩnh cần , vẻ mặt khó hiểu hỏi: "Cô Tô ? Cô Tô chẳng ở nhà họ Tô ? Lê thiếu đây là lời đồn nhảm nhí nên ?"

"Dương thiếu gia, nếu thẳng thắn, sẽ khách sáo nữa ." Ngữ khí của Lê Mạch vẫn thản nhiên, như thể chỉ đang kể một câu chuyện bình thường, nhưng sát ý trong mắt vô cùng rõ ràng. Dương Cẩn dù ngốc đến mấy cũng Lê Mạch hề đùa.

Dựa biểu cảm của Lê Mạch, Dương Cẩn Lê Mạch lừa , mà là thật sự chuyện.

Tuy Lê Mạch nhận tin tức từ , nhưng Dương Cẩn vẫn cảm thấy nên chịu thiệt mắt: "Ở căn cứ, trong biệt thự riêng của . Anh cứ yên tâm, cô . yêu cô , chỉ là giữ cô bên cạnh , bao giờ bất cứ chuyện gì nên với cô ."

Lê Mạch lạnh lùng liếc qua Dương Cẩn: "Anh chắc chắn là vì yêu cô , chứ uy h.i.ế.p nhà họ Tô?"

Dương Cẩn sững sờ, một lúc lâu mới : "Lê Mạch, rốt cuộc thế nào?"

 

Loading...