Mạt Thế Trùng Sinh: Cầu Quân Thiếu Nương Tay - Chương 344

Cập nhật lúc: 2026-02-07 13:29:51
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tiểu Kiều."

Kiều T.ử Lâm bỏ qua tia sắc bén trong mắt Dương Tư Tư. Cô cũng khó để đoán sự thù địch của Dương Tư Tư đối với đến từ .

Thì ? Người đàn ông mà vô phụ nữ trong khu quân đội vắt óc tìm kế để đang là của cô, Kiều T.ử Lâm.

Bất kể những phụ nữ đó cô bằng ánh mắt gì, ngoài đắc ý , cô vẫn là đắc ý.

Dương Tư Tư vẻ mặt ngây thơ vô hại: "Chị Tiểu Kiều, tên của chị thật! Không chị Tiểu Kiều và Mạch quan hệ gì ? Đây là đầu tiên em thấy bên cạnh Mạch phụ nữ đấy!"

"Cô là vợ của ." Lê Mạch, bao giờ chuyện với Dương Tư Tư, mở miệng trả lời câu hỏi của cô .

Anh, Lê Mạch, ngại cho cả thế giới Kiều T.ử Lâm là vợ của .

"Vợ ? Anh Mạch, kết hôn , bọn em gì cả?" Nụ mặt Dương Tư Tư chút gượng gạo.

Người theo đuổi bên cạnh cô bao giờ thiếu, nhưng cô chỉ ở bên Lê Mạch, cho nên vẫn luôn chờ đợi sự ưu ái của .

Ai ngờ bên cạnh đột nhiên xuất hiện một phụ nữ gọi là vợ. Lẽ nào thật sự từ bỏ như ?

"Hôn lễ sẽ tổ chức khi về thủ đô." Lê Mạch thể để Kiều T.ử Lâm danh phận mà theo .

Chờ về đến thủ đô, chờ một vài việc giải quyết xong, sẽ cưới cô về một cách vẻ vang.

[Cũng chỉ mới là bạn gái thôi. ] Dương Tư Tư bĩu môi thầm nghĩ.

[Chẳng cũng chỉ là một phụ nữ trèo lên giường của thôi ! Mình tin cha Lê Mạch sẽ chấp nhận một phụ nữ rõ lai lịch như . ]

Trong lòng nghĩ , nhưng ngoài mặt, Dương Tư Tư vẫn : "Khì khì! Anh Mạch và chị Tiểu Kiều xứng đôi thật đấy! Chỉ là tối thế , chị Tiểu Kiều đeo kính râm ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-344.html.]

"Thói quen." Kiều T.ử Lâm thản nhiên đáp một câu.

Thật , cô bây giờ còn tháo kính râm để cho Dương Tư Tư cô là ai. Cô cũng xem, khi mặt cô, Dương Tư Tư còn thể giả vờ nữa .

"Kiều T.ử Lâm" và Dương Tư Tư đều lớn lên trong cùng một khu quân đội, tuổi tác cũng chênh lệch nhiều nên đương nhiên là quen .

Hơn nữa, lúc học cao trung, phòng học của hai chỉ cách một bức tường. Vốn cùng một khu, thêm việc Dương Tư Tư luôn cảm thấy phận của "Kiều T.ử Lâm" bằng , nên ở trường, cô luôn tìm cách cho "Kiều T.ử Lâm" bẽ mặt.

Tính cách của "Kiều T.ử Lâm" vốn dạng hiền lành.

Dương Tư Tư cứ một hai gây sự với cô, nên cô đương nhiên cũng chẳng ngại ngần gì mà đáp trả, để cho Dương Tư Tư chiếm chút lợi thế nào. Cứ như , hai cô gái chẳng ai chịu nhường ai, hễ gặp mặt là đối đầu suốt ba năm trời.

"Khì khì!" Dương Tư Tư che miệng duyên.

"Tối thế mà đeo kính râm cũng là thói quen . Người còn tưởng chị Tiểu Kiều thích tỏ soái đấy!"

"Thành tích môn văn của cô Dương chắc là lắm nhỉ?" Kiều T.ử Lâm ha hả hỏi.

"Ặc..." Dương Tư Tư khó hiểu Kiều T.ử Lâm. Lời của phụ nữ ý gì?

Tuy hiểu lời của Kiều T.ử Lâm ý gì, nhưng cô vẫn : "Khì khì! Chị Tiểu Kiều đoán sai ! Thành tích môn văn của Tư Tư vẫn luôn đầu đấy."

Thành tích của Dương Tư Tư cũng tồi, điều Kiều T.ử Lâm . Hơn nữa, cô hỏi câu cũng để cho Dương Tư Tư cơ hội thể hiện thành tích xuất sắc của .

Thấy Dương Tư Tư rơi bẫy của , Kiều T.ử Lâm đầy ẩn ý: "Nếu như , lẽ nào cô Dương từ soái dùng cho phụ nữ là sai ?"

Đồ đàn bà c.h.ế.t tiệt.

Dương Tư Tư siết c.h.ặ.t nắm tay, trong lòng vô cùng tức. cũng dạng dễ chọc, cô tiếp tục vẻ mặt ngây thơ: "Ai bảo chị Tiểu Kiều để quả đầu ngắn gì. Em chẳng là theo bản năng mà dùng từ soái thôi !"

 

Loading...