Mạt Thế Trùng Sinh: Cầu Quân Thiếu Nương Tay - Chương 339

Cập nhật lúc: 2026-02-07 13:29:46
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lê Mạch múc một thìa nếm thử, lập tức gật đầu: " bình thường, nhưng cũng khó ăn. Bánh kem là của em hết, ăn hết đấy, ?"

Lê Mạch đẩy chiếc bánh kem đến mặt Kiều T.ử Lâm, dùng thìa đút cho cô một miếng nữa mới đưa chiếc thìa tay cô.

Anh bưng ly cà phê lên uống một ngụm. Hương vị vẫn bình thường, ngon cũng dở.

"Em thích ăn đồ ngọt." Kiều T.ử Lâm nhíu mày.

Tuy chiếc bánh kem quá ngọt nhưng cô vẫn tài nào thích nổi.

"Ngày thường em thích ăn, ép em. hôm nay, chiếc bánh kem bắt buộc ăn hết." Lê Mạch mỉm với cô, từ trong túi lấy một chiếc vòng ngọc, kéo tay cô, giúp cô đeo .

"Đây là của bà nội để . Mẹ ở nhà ba yêu quý, cũng ông bà nội yêu mến. Lúc bà nội mất, bà giao chiếc vòng ngọc gia truyền tay . Bà dặn rằng, nếu vợ của yêu, thì hãy đem chiếc vòng truyền cho con gái hoặc con trai của . Còn nếu vợ của là cô gái mà yêu, thì hãy truyền nó cho cô ."

Kiều T.ử Lâm chiếc vòng ngọc trong veo cổ tay , một lúc lâu mới về phía Lê Mạch: "Sao đột nhiên tặng cái cho em?"

"Đồ ngốc, em thật sự quên ?" Lê Mạch chút bất đắc dĩ lắc đầu, dùng tay vỗ nhẹ lên trán cô.

"Hôm nay là sinh nhật của em."

Sinh nhật.

Cô nhớ rõ Tết Âm lịch mới...

Không , hôm nay là sinh nhật của cô ở kiếp .

Kiếp khi cô bỏ ở cô nhi viện, cô một bức thư.

Trên thư ghi ngày sinh và tên của cô, còn vài lời cô để . Mẹ cô rằng bà cần cô, chỉ là sinh mệnh của bà đến cuối con đường, cách nào nuôi nấng cô nữa nên mới đưa cô đến cô nhi viện.

Đến bây giờ cô cũng , liệu lúc đó cô tìm cái cớ để lừa cô, thật sự qua đời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-339.html.]

Tóm , việc bỏ ở cô nhi viện vẫn luôn là một khúc mắc trong lòng cô, một khúc mắc thể nào gỡ bỏ.

"Lâm nhi." Lê Mạch kéo tay Kiều T.ử Lâm, đưa lên môi hôn nhẹ mới tiếp tục: "Sinh nhật vui vẻ. Đây là đầu tiên ăn sinh nhật cùng em. Sau , mỗi năm ngày , đều sẽ ở bên em."

"Mạch, cảm ơn !" Kiều T.ử Lâm sụt sịt mũi, dựa lòng , lắng nhịp tim mạnh mẽ, hữu lực của .

Trước , mỗi đến ngày sinh nhật, đó đều là ngày cô độc và đau khổ nhất của cô.

Cho dù đây Tô Lăng cùng các chiến hữu tổ chức sinh nhật cho cô, dù mặt treo nụ , nhưng trong lòng cô vô cùng cô độc.

Thế nhưng, xuất hiện. Một câu đơn giản của cho cô còn cô độc, thậm chí còn chán ghét ngày nữa.

"Đồ ngốc, giữa chúng cần cảm ơn." Lê Mạch , hôn nhẹ lên tóc cô, ôm cô thật c.h.ặ.t.

"Tiểu Lữ, đem tinh hạch đổi một ít vật tư về ." Một đàn ông trong quán cà phê xách hai chiếc vali da từ phía , đưa cho phục vụ tiếp đón nhóm Lê Mạch lúc .

Người phục vụ hai chiếc vali da, nhận lấy một cách khó xử, cam lòng : "Ông chủ, là chúng cùng . Mỗi qua bên đó họ đều tính thiếu nhiều tinh hạch, ..."

"Yên tâm ! Họ đưa bao nhiêu thì là bấy nhiêu. tin tưởng , cũng của căn cứ đen tối đến mức nào." Người đàn ông xua tay, định phía .

Người phục vụ hai vali tinh hạch trong tay, khó xử. vẫn thu tinh hạch trong gian, ngoài.

"Anh phục vụ." Lê Mạch lập tức lên tiếng gọi phục vụ .

Người phục vụ , đến mặt Lê Mạch hỏi: "Thưa , còn yêu cầu gì ạ?"

"Chúng yêu cầu gì. và ông chủ của chuyện, hai định đem tinh hạch đổi ở căn cứ ? Là đổi đồ ăn ?"

Người phục vụ tại Lê Mạch hỏi những điều , nhưng vẫn thành thật trả lời: "Ồ! ! Trong quán chúng cần gạo, hạt cà phê, bột mì."

Lê Mạch gật đầu tiếp tục hỏi: "Cậu xem thế ? Các cần những gì, chỉ cần chúng , chúng sẽ đổi với các . Chúng sẽ đổi theo tỷ giá của trạm cứu trợ, ăn bớt của các một viên tinh hạch nào cả."

 

Loading...