Lại một đêm bình yên trôi qua. Sáng sớm, khi rửa mặt xong, Kiều T.ử Lâm theo thói quen cửa sổ ngoài.
Mục đích của việc đương nhiên là để xác định xem họ zombie những kẻ ý đồ bao vây , mặc dù sáng nào nhóm Mạnh Thần cũng đều kiểm tra xem xung quanh an .
Lê Mạch từ phía ôm lấy Kiều T.ử Lâm, cằm gối lên vai cô, cũng xuống .
"Nửa đêm qua, đến ở tòa nhà đối diện." Kiều T.ử Lâm những đang trong tòa nhà đối diện, : "Tối qua em ngủ say quá, hề thấy động tĩnh gì."
"Gần đây em mệt mỏi quá . Đừng lo, những ngày như thế sẽ kéo dài bao lâu nữa ." Lê Mạch đau lòng hôn nhẹ lên má cô. Nếu thể, hy vọng cô cần vất vả như .
"Em thấy khó lắm. Một ngày Zombie diệt sạch, những âm mưu tiềm ẩn lưng chúng giải quyết, thì chúng đừng mong một giấc ngủ ngon."
Dù trở thủ đô, họ chắc chắn vẫn thể nào rảnh rỗi, vì ở đó còn nhiều âm mưu đang chờ họ.
"Yên tâm ! Sẽ ngày đó . Nhiều nhất là hai năm nữa..."
Lê Mạch tiếp. Ánh mắt dừng một đàn ông đang ở ban công tầng hai của tòa nhà đối diện.
Người đó đang dựa ban công hút t.h.u.ố.c. Hắn mặc một chiếc áo bông còn màu sắc, mái tóc rối bời trông như vài tháng gội, râu cũng như mấy tháng cạo.
Tóm , cho cảm giác vô cùng nhếch nhác, chẳng khác gì một ăn xin ven đường.
Người đó lôi từ trong túi áo một bao t.h.u.ố.c lá ố vàng, lấy một điếu chỉ còn một nửa.
Hắn xòe bàn tay , một ngọn lửa nhỏ xuất hiện đầu ngón giữa. Hắn dùng ngọn lửa đó châm t.h.u.ố.c rít một thật mạnh.
"Lâm nhi, cho một bao t.h.u.ố.c lá." Lê Mạch đột nhiên lên tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-336.html.]
Kiều T.ử Lâm lấy một bao t.h.u.ố.c lá và cả bật lửa đưa cho Lê Mạch.
Lê Mạch châm một điếu t.h.u.ố.c, hút một phả một vòng khói đậm đặc, đó mới bên tai cô: "Có khó chịu ? Nếu thì em xuống , xuống ngay."
"Không , em ở cùng ." Kiều T.ử Lâm cũng ghét mùi t.h.u.ố.c lá.
Hơn nữa, cô Lê Mạch, vốn mấy khi hút t.h.u.ố.c, đột nhiên hút t.h.u.ố.c là vì đàn ông đối diện. Có điều cô tò mò, đàn ông đó gì đáng để Lê Mạch để tâm đến .
Ngụy Ninh hút xong điếu t.h.u.ố.c trong tay, buồn bã liếc bao t.h.u.ố.c hết, nỡ vứt . Trong lúc vô tình, ngẩng đầu lên, thấy đôi nam nữ ăn mặc chỉnh tề ở phía đối diện.
Người đàn ông cũng đang hút t.h.u.ố.c, một tay còn đang đặt tay phụ nữ, trong tay cô còn cầm một bao t.h.u.ố.c lá sạch sẽ.
"Thưa , thể cho một điếu t.h.u.ố.c ?" Ngụy Ninh cũng tại hỏi miệng câu đó. Bây giờ là thời mạt thế, t.h.u.ố.c lá thể là hàng xa xỉ, ai nỡ cho khác chứ?
Lê Mạch , phóng một sợi dây leo. Dây leo quấn lấy bao t.h.u.ố.c, trực tiếp đưa sang phía đối diện.
Nhìn bao t.h.u.ố.c mặt , Ngụy Ninh chút dám tin. Không vì dây leo đưa bao t.h.u.ố.c tới, bản cũng là dị năng hệ Mộc, trò vặt cũng thể .
Chỉ là ngờ đối phương thật sự sẽ cho t.h.u.ố.c, mà còn cho cả bao chứ chỉ một điếu.
Đây chính là vật thể tái tạo, hút một điếu là ít một điếu, lẽ sẽ bao giờ nữa.
Sững sờ vài giây, mới đưa tay nhận lấy bao t.h.u.ố.c, mỉm với đôi nam nữ ở phía đối diện: "Cảm ơn, nhưng gì để trao đổi với cả."
"Không cả." Lê Mạch , ôm Kiều T.ử Lâm xoay rời khỏi phòng, cũng vứt luôn điếu t.h.u.ố.c còn trong tay. Anh để cô hít khói t.h.u.ố.c của .