"Tên khốn , khi về cho một trận mới ." Phạm Cẩm Tuệ tức đến nỗi quên cả việc mới lo lắng rằng hai còn thể ở bên nữa . Lúc , cô chỉ rằng Âu Dương Lâm tin tưởng .
"Ha hả! Cô cần suy nghĩ nhiều quá. thể cảm nhận , yên tâm về cô, mà chỉ đơn thuần là yên tâm về đội của chúng . Thật chuyện cũng thể trách , là do cô quá ưu tú trong các nữ binh, nên mới cũng mang theo cô."
Trong đội của Tô Lăng, Phạm Cẩm Tuệ đúng là một nữ binh ưu tú, hơn nữa"Tô Lăng" đúng là ý đồ với Phạm Cẩm Tuệ.
Đương nhiên, Tô Lăng hiện tại bất kỳ ý nghĩ nào với Phạm Cẩm Tuệ, cho nên chuyện , tuyệt đối thể .
Trong lúc đang , xe buýt đến thôn Vương Gia. Vương Tam Nhạc cho xe dừng ở cổng thôn. Anh tắt máy, định cho đây là thôn Vương Gia thì thấy một zombie lớn tuổi chống gậy, khập khiễng khỏi cổng thôn.
Chú bảy!
Đó là chú bảy của .
Cảm thấy xe dừng , đều về phía , lúc mới phát hiện đến thôn Vương Gia, còn Vương Tam Nhạc thì bất động trong buồng lái.
Lê Mạch dậy, qua kính chắn gió thấy con zombie bên ngoài, đó hẳn là mà Vương Tam Nhạc quen , liền lên tiếng: "Lão Tam ở xe, những khác xuống xe, giải quyết hết zombie trong thôn."
"Lão đại." Vương Tam Nhạc bật dậy, kích động Lê Mạch: "Chúng ... chúng đổi chỗ khác ở !"
Người trong thôn đều là quen , thể, thể họ c.h.ế.t .
"Còn nơi nào khác để ở ? Cả đoạn đường chỉ một thôn , chẳng lẽ bây giờ về nội thành?" Lê Mạch Vương Tam Nhạc khó chịu, nhưng họ hiện tại còn lựa chọn nào khác.
"Đó là zombie." Kiều T.ử Lâm chằm chằm zombie ở cổng thôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-310.html.]
Con zombie đó ăn mặc rách rưới, phần da để trần bên ngoài tái nhợt chút huyết sắc, còn ít vết m.á.u. đôi mắt bình thường, thậm chí còn sáng và hồn.
Nghe Kiều T.ử Lâm , Lê Mạch cũng về phía zombie, và cũng ngay lập tức phát hiện sự khác thường, liền : "Lão Tam, xuống xe chuyện với ông thử xem, ông chắc là đang giả zombie. vẫn cẩn thận một chút."
"Vậy ngay." Biết Thất thúc công khả năng biến thành zombie, Vương Tam Nhạc kích động. Anh nhanh ch.óng nhảy xuống xe, cất tiếng gọi: "Chú bảy!"
Zombie Vương Tam Nhạc, một lúc lâu cũng phản ứng.
Vương Tam Nhạc kích động gọi: "Chú bảy, cháu là Vương Tam Nhạc, là Nhạc Oa T.ử đây ạ!"
"Nhạc Oa Tử!" Zombie , kích động đến nước mắt giàn giụa, ông gõ mạnh cây gậy xuống đất mấy cái.
"Nhạc Oa T.ử ! Nhạc Oa Tử, cháu mau tới đây, mau tới cứu Tiểu Mai."
Vương Tam Nhạc chạy nhanh tới, đỡ lấy chú bảy, lo lắng hỏi: "Chú bảy, Tiểu Mai ?"
Ông lão Vương Thất nước mắt lưng tròng : "Tiểu Mai xà nhà đè lên, nhấc nổi. Nhìn nó ngày nào cũng đau đớn như , khó chịu lắm, thật sự khó chịu."
"Tiểu Mai." Vương Tam Nhạc xong, chẳng còn nghĩ gì nữa, lập tức lao trong thôn.
Mọi tuy vẫn ở xe buýt nhưng đều cuộc đối thoại của hai . Lê Mạch dẫn xuống xe, cũng nhanh ch.óng trong thôn.
"Các ..." Ông lão Vương Thất cảnh giác nhóm Lê Mạch.
Tuy Nhạc Oa T.ử cũng từ chiếc xe đó bước xuống, nhưng ông vẫn sợ hãi nhóm đông đúc .