Lăng Tiêu Uẩn dứt lời, Giang Mộc Phàm và Chu Lộ chẳng những hổ mà còn mặt dày đùa theo.
Giang Mộc Phàm lớn : "Ha ha! Tiêu Uẩn, mượn lời của em. Nếu thật sự ngày đó, đảm bảo sẽ mừng em một cái bao lì xì thật to."
Chu Lộ cũng lớn : "Vậy lúc kết hôn, nhất định sẽ mời Tiêu Uẩn hai ly rượu mừng."
"Hai cứ như là sắp kết hôn thật ." Lăng Tiêu Uẩn cảm thấy đủ cà chớn , hai còn cà chớn hơn.
Diệp Tường cũng to: "Ha ha! Cưới, nhất định cưới."
Giang Mộc Phàm cũng : "Cưới! Các cưới thì ngày mai cưới luôn."
Thấy mấy chuyện vui vẻ, Ngô Khải cũng nhịn góp vui: "Tiểu Uẩn đúng là bà mai mát tay, chỉ mong bán hết mấy ông em . em quên đấy, với trai của em vẫn còn độc , tìm giúp bọn luôn ?"
Lăng Tiêu Uẩn lớn : "Ai da! Anh Khải, chuyện của với trai em, em hiểu rõ trong lòng mà. Quên ai chứ em quên hai ! Yên tâm, đợi khi về, em đảm bảo sẽ tìm giúp hai ."
"Nếu một như Tiểu Kiều thì còn thể cân nhắc, chứ thì thôi ." Ngô Khải bĩu môi.
Anh thích kiểu con gái vẻ ngoài xinh động lòng , nhưng nội tâm mạnh mẽ phi thường.
Lăng Tiêu Uẩn ông của kén chọn đến mức nào, cô suy nghĩ một lúc, cuối cùng dừng ánh mắt Lý Nghiên: "Chị Lý Nghiên chẳng là như ? Vẻ ngoài tuy thể là xinh nhất, nhưng cũng ưa , mà thực lực chắc cũng tồi.
, còn Phạm Cẩm Tuệ nữa. Phạm Cẩm Tuệ cũng là kiểu con gái như ? Vẻ ngoài trông yếu đuối xinh , nhưng nội tâm thì mạnh mẽ vô cùng."
Phạm Cẩm Tuệ : " trong lòng , lính cũng là vì ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-309.html.]
Lời của Phạm Cẩm Tuệ thu hút sự chú ý của Kim Ngọc, cô hỏi: "Tiểu Tuệ, vị hôn phu , bao giờ nhắc tới thế?"
Phạm Cẩm Tuệ nhún vai, thản nhiên : "Ồ! Chẳng là cũng ai hỏi ! Mà với cũng gì nhiều để , chỉ là cùng lớn lên, cùng ăn, cùng ngủ, cùng nghịch ngợm, cùng phạt. Lớn lên , với rằng ngủ chung giường với , sẽ gả , nên bắt chịu trách nhiệm. Sau đó chúng ở bên , ba hai bên cũng đồng ý."
"Chỉ thôi ?" Lăng Tiêu Uẩn chút hoài nghi Phạm Cẩm Tuệ.
"Thanh mai trúc mã cơ mà! Chắc chắn bình thường ."
Phạm Cẩm Tuệ nhếch miệng, mặt xuất hiện hai vệt hồng khả nghi: "Khụ! Con giỏi ăn ."
Lý Thanh cũng ló đầu , ha hả hỏi: "Chắc là lớn lên trong hũ mật ."
"Coi như là ! Thật chúng sắp kết hôn , hôn lễ định năm ." Nói đến đây, nụ mặt Phạm Cẩm Tuệ trở nên chút cứng .
Một lúc lâu cô mới : " bây giờ thế , cũng chúng còn thể ở bên ."
Mạt thế đổi nhiều , cũng đổi nhiều chuyện. Cô còn sống . Nếu còn sống, liệu mạt thế đổi, liệu còn tuân thủ lời hứa từng dành cho ?
"Liên đội trưởng Âu Dương, Âu Dương Lâm, là ?" Tô Lăng cũng hiếm khi chen một câu, chủ yếu là vì để ấn tượng sâu sắc cho "Tô Lăng".
"Ặc! Đội trưởng, ?" Phạm Cẩm Tuệ khó hiểu về phía Tô Lăng.
Cô với , công khai quan hệ của họ ở đơn vị.
Tô Lăng , lên tiếng giải thích: "Trước khi chúng nhiệm vụ , còn tìm đ.á.n.h một trận, còn với rằng nếu dám ý đồ đắn với cô, ngại lợi dụng chức vụ để khiến sống bằng c.h.ế.t."