Giải quyết xong hai con zombie, thu một viên tinh hạch trắng và một viên tinh hạch vàng, Lê Mạch đến xuống cạnh Kiều T.ử Lâm, ha hả : "Bà xã của giỏi quá, thanh hỏa kiếm đó sức sát thương lớn."
Lê Mạch tuy đang đối phó với zombie, nhưng vẫn thường xuyên để ý đến tình hình bên Kiều T.ử Lâm, nên cũng thấy thanh hỏa kiếm đó.
"Em dám mất mặt ." Kiều T.ử Lâm nghịch ngợm lè lưỡi với Lê Mạch: "Anh mau giúp họ , dị năng của em cạn kiệt , cách nào hỗ trợ nữa."
"Hoảng gì chứ, cứ để họ tự rèn luyện, cũng cho họ thôi." Lê Mạch một câu.
Anh định đưa tay giúp Kiều T.ử Lâm chữa thương, nhưng thấy vết m.á.u tay , rụt tay : "Bà xã, cho nước, rửa tay."
Kiều T.ử Lâm lấy một chậu nước nhỏ từ trong gian , nước vẫn còn nóng hổi.
Lê Mạch kéo tay Kiều T.ử Lâm, đặt trong chậu, cẩn thận giúp cô rửa tay sạch sẽ mới bắt đầu rửa tay . Đợi rửa sạch vết m.á.u tay, Kiều T.ử Lâm thuận thế đưa chiếc khăn lau tay của cho Lê Mạch.
Lê Mạch cầm khăn lau khô tay mới đưa tay chữa thương cho Kiều T.ử Lâm.
Anh thong dong như là vì vết thương Kiều T.ử Lâm nặng lắm, chỉ là vài vết xước nhỏ, hơn nữa những vết đó sớm ngừng chảy m.á.u.
Đương nhiên, để lưu sẹo cô, vẫn chọn cách đặt tay lên miệng vết thương để chữa trị cho cô.
Lúc , Mặc Dận Tường giải quyết xong con zombie cấp ba của . Ông đến chỗ nhóm Lê Mạch, nhúng bàn tay dính m.á.u chậu nước, rửa sạch cũng xuống đất nghỉ ngơi.
"Chú Mặc lợi hại thật!" Kiều T.ử Lâm vẻ mặt sùng bái Mặc Dận Tường.
Mặc Dận Tường chỉ dựa công phu hạ gục zombie cấp ba, bản lĩnh khiến cô phục .
"Già , chút lực bất tòng tâm thôi." Mặc Dận Tường xua tay, đưa mắt sang Tô Lăng và Cảnh Dật vẫn còn đang chiến đấu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-284.html.]
Ba nghỉ ngơi một lát, đám zombie cấp một, cấp hai bỏ phía lúc đuổi tới.
Lê Mạch vội vàng dậy. Anh phóng một tia sét, bổ thẳng đầu con zombie Tô Lăng đ.á.n.h cho tàn phế. Tiếp đó, phóng một tia sét nữa giúp Cảnh Dật giải quyết nốt con zombie cấp ba.
"Mau lên xe, zombie đuổi tới !" Lê Mạch dứt lời, cúi bế thốc Kiều T.ử Lâm lên, nhanh ch.óng chạy về phía chiếc xe.
"Làm phụ nữ đúng là sướng thật!" Mặc Dận Tường cảm thán, nhanh ch.óng dậy chạy về phía xe.
"Phụt! Chú Mặc, kiếp chú phụ nữ thật chứ." Kiều T.ử Lâm quên mặt quỷ với Mặc Dận Tường.
Ha ha! Cô thương, cô kiêu ngạo, cô đắc ý lắm chứ!
Tô Lăng và Cảnh Dật nhanh ch.óng nhặt lấy tinh hạch cũng vội vàng trở xe.
Vị trí lái Giang Mộc Phàm sẵn. Đợi mấy lên xe, liền khởi động máy, nhấn ga hết cỡ, lái xe nhanh ch.óng tẩu thoát.
Tô Lăng và Cảnh Dật đều thương ít nhiều. Lê Mạch phóng hai sợi dây leo cuốn lấy cổ tay hai , bắt đầu chữa thương cho họ.
Ánh mắt Cảnh Dật dừng Lê Mạch. Chỉ một tia sét của Lê Mạch giải quyết con zombie mà vất vả mới ứng phó nổi, điều khiến chút canh cánh trong lòng.
Hắn cấp bậc dị năng của Lê Mạch, điều cho thấy dị năng của Lê Mạch cao hơn .
Vấn đề dĩ nhiên sẽ hỏi miệng. Hắn loại thích tự tìm khổ, tự thoải mái. Đương nhiên, điều đó nghĩa là sẽ nén giận cho qua. Hắn sẽ càng nỗ lực hơn nữa, nhất định vượt qua Lê Mạch.
Đợi Lê Mạch thu tay , Tô Lăng cầm viên tinh hạch trắng trong tay, lên tiếng: "Tinh hạch ..."