Nghe hai chữ "Cảnh Dật", Mạnh Thần nhíu mày, hiểu cái tên xui xẻo đó xuất hiện ở đây.
Không thấy bên trong trả lời, ngoài cửa tiếp: "Chúng ác ý, chỉ là tìm nơi nào thích hợp hơn để ở. Các yên tâm, chúng chỉ xin ở nhờ một đêm, tuyệt đối sẽ phiền."
"Chờ một lát, chuyện quyết định ." Mạnh Thần day trán, chỉ tay trong, hiệu cho Vương Tam Nhạc xin chỉ thị của Lê Mạch.
Vương Tam Nhạc nhanh ch.óng phòng. Nhóm Lê Mạch vẫn đang đợi Mạnh Thần và ăn cơm. Thấy chỉ Vương Tam Nhạc một trở về, Lê Mạch cất tiếng hỏi: "Có chuyện gì ?"
Vương Tam Nhạc đáp ngay: "Là Cảnh Dật. Hắn dẫn đến, xin ở đây."
"Cảnh Dật." Lê Mạch và Kiều T.ử Lâm gần như đồng thanh thốt lên cái tên . Sau đó, cả hai cùng chìm suy tư.
Đại Kiều cùng Cảnh Dật. Cảnh Dật xuất hiện ở đây, lẽ nào Đại Kiều cũng mặt?
Kiều T.ử Lâm nhíu mày, bây giờ mà đối mặt với Đại Kiều, liệu ?
Lê Mạch nắm lấy tay Kiều T.ử Lâm, : "Đeo kính râm lên."
Kiều T.ử Lâm sững vài giây mới lấy một chiếc kính râm che gần hết nửa khuôn mặt đeo lên.
Lê Mạch liếc một lượt những đang quanh bàn, nhanh ch.óng : "Lát nữa dù chuyện gì xảy , cũng đừng hỏi nhiều. Còn nữa, từ giờ trở , ai gọi tên đầy đủ của cô ."
Nói , Lê Mạch về phía Tô Lăng, nghiêm túc dặn: "Trước khi tách khỏi đám , đừng gọi cô là T.ử Lâm. Lý do sẽ giải thích."
"Được." Tô Lăng tuy xảy chuyện gì, nhưng bộ dạng của Kiều T.ử Lâm thì cô gặp tên Cảnh Dật . Nếu cô che giấu phận, đương nhiên sẽ vạch trần cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-267.html.]
Đợi những khác đều gật đầu, Lê Mạch mới với Vương Tam Nhạc: "Mở cửa cho họ . Dù cũng cùng một quân khu, bây giờ cho họ , họ trong là chúng , nhất định sẽ đặt điều bậy ở quân khu."
"Được ." Vương Tam Nhạc nhanh ch.óng bước ngoài.
Ra đến nơi, Vương Tam Nhạc ghé tai Mạnh Thần truyền đạt ý của Lê Mạch.
Mạnh Thần sững vài giây mới gật đầu tỏ ý hiểu. Sau đó, tới cửa, mở cổng sắt .
Cổng mở, ngoài cửa thấy Mạnh Thần thì rõ ràng sững , nhưng ngay đó : "Lão Mạnh, ngờ là các ở đây."
" cũng ngờ ngoài cửa là các ." Mạnh Thần thản nhiên đáp nghiêng : "Vào !"
Người là Âu Dương Khanh, tâm phúc của Cảnh Dật, cũng là một kẻ mặt ngoài tươi nhưng trong bụng thì đầy ý đồ xa.
Âu Dương Khanh gật đầu, vẫy tay hiệu cho ba chiếc xe phía cùng lái trong xưởng sửa xe.
Xe dừng hẳn, Cảnh Dật dắt một cô gái quàng khăn lụa từ xe bước xuống. Theo , một phụ nữ trạc bốn mươi tuổi cũng từ phía bên xe xuống.
Nhìn thấy Mạnh Thần, Cảnh Dật cũng chút bất ngờ, nhưng vẫn hỏi: "Lê Mạch cũng ở đây ?"
Mạnh Thần vẫn thản nhiên gật đầu: " ."
"Ha hả! Xem đường về thủ đô sẽ nhàm chán ." Cảnh Dật ha hả.
Cô gái bên cạnh Cảnh Dật đưa tay kéo chiếc khăn lụa che mặt xuống, tủm tỉm : "Ra là Mạch cũng ở đây."