"Mạnh Thần dẫn kiểm tra." Lê Mạch lên tiếng lệnh.
Mạnh Thần đáp lời, lập tức dẫn theo Vương Tam Nhạc và Hạ Hầu Lâm kiểm tra một lượt cả trong lẫn ngoài khu xưởng.
Tô Dĩnh cũng dẫn theo mấy phụ nữ bắt đầu chuẩn đồ ăn. Mấy ngày nay cả nhóm ở xe chỉ thể ăn bánh quy, mì gói, bánh mì, giờ cuối cùng cũng chỗ ở đàng hoàng, đương nhiên nấu một bữa thật ngon cho đỡ thèm.
Những còn thì sô pha nghỉ ngơi. Trong thời mạt thế , dù sung sức đến mấy thì ai cũng sẽ thấy mệt.
Để thể giữ trạng thái nhất đối phó với zombie, hễ cơ hội nghỉ ngơi thì sẽ bỏ qua, thể thì quyết .
Rất nhanh, nhóm Mạnh Thần kiểm tra xong. Lúc về, Hạ Hầu Lâm : "Lão đại, căn phòng lầu tuyệt đó, tối nay cùng chị dâu ở đó ?"
Bốn ngày qua, Lê Mạch phát cẩu lương bao nhiêu cho cả nhóm. Hiện tại trong đội, ai mà Lão đại ăn sạch Kiều T.ử Lâm.
Hạ Hầu Lâm cũng hiểu tâm ý của Lão đại, nên dứt khoát tạo cơ hội cho hai . Chỉ cần Lão đại vui, ngày tháng của cũng sẽ dễ thở hơn, ha ha!
Mạnh Thần dĩ nhiên Lão đại nghĩ gì, vì thế cũng lên tiếng: "Bên đó cũng tệ lắm, hơn nữa lầu còn bình phong, tối ngủ kéo bình phong là bên thấy gì ."
Lê Mạch mỉm , vội trả lời ngay. Anh nghiêng đầu Kiều T.ử Lâm bên cạnh, cất tiếng hỏi: "Lâm nhi, ở cùng nhé?"
Dù thật sự ăn sạch cô, nhưng nếu cô đồng ý, tuyệt đối sẽ . Rốt cuộc, cô là yêu thương cả đời, chứ chơi đùa qua đường vứt bỏ.
"Vậy ở lầu ." Kiều T.ử Lâm gật đầu đồng ý.
Cô vốn kiểu câu nệ tiểu tiết, huống hồ xác định tình cảm với , cô cũng còn ngượng ngùng mẩy, từ chối vẻ mời gọi.
Lê Mạch mỉm , gì thêm, tiếp tục mân mê những ngón tay của Kiều T.ử Lâm. Tay cô tuy vài vết chai sần, nhưng chạm vẫn dễ chịu, mềm mại và ấm áp.
"Mọi rửa tay , chuẩn ăn cơm." Tô Dĩnh đặt món cuối cùng mâm gọi cả nhóm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-266.html.]
Mọi lập tức dậy, rửa mặt mũi qua loa chiếc bàn tròn lớn, cầm đũa chuẩn ăn cơm.
"Cốc cốc cốc..." Ngoài cửa vang lên mấy tiếng đập cửa mạnh.
Tối trời tối đất thế , gõ cửa?
Ai nấy đều lộ vẻ khó hiểu. Hiện giờ là thời mạt thế, sống sót đều tự tìm chỗ trú ẩn, tìm đến tận cửa gõ cửa chứ?
"Để xem." Mạnh Thần về phía Lê Mạch, chờ ý của .
"Đi !" Lê Mạch sang Vương Tam Nhạc: "Lão Tam cùng."
"Được." Vương Tam Nhạc đặt bát đũa xuống, cùng Mạnh Thần ngoài.
Mấy đêm gần đây trời còn tối đen như mực nữa. Trên bầu trời xuất hiện cả trăng và , tuy sáng rõ như thời mạt thế, nhưng ít cũng cần lúc nào cũng cầm đèn pin khi .
Dưới ánh trăng, Mạnh Thần và Vương Tam Nhạc tới cửa. Mạnh Thần vội mở ngay mà chỉ bức tường bên cạnh. Vương Tam Nhạc hiểu ý, nhanh ch.óng trèo lên tường quan sát. Lúc , Mạnh Thần mới cất tiếng hỏi vọng : "Có chuyện gì?"
Bên ngoài đáp : "Thưa , chúng ngang qua đây. Bên ngoài trời tối, zombie cũng bắt đầu hoạt động . Quanh đây chỉ chỗ an , chúng xin ở nhờ một đêm."
Chưa đợi Mạnh Thần trả lời, Vương Tam Nhạc như gặp ma, vội vàng tụt từ tường xuống.
Mạnh Thần nhíu mày khó hiểu Vương Tam Nhạc, chuyện gì ?
"Là Cảnh Dật." Vương Tam Nhạc hạ giọng .
Cảnh Dật, con trai của Tư lệnh Quân khu Đông Tuấn - Cảnh Thành Văn, hiện là Trung đội trưởng Đội tác chiến đặc biệt Quân khu Đông Tuấn.
Bề ngoài, Cảnh Dật và Lê Mạch vẻ hòa thuận, nhưng những ai thiết với cả hai đều hiểu rõ, họ là kỳ phùng địch thủ. Ngấm ngầm, cả hai luôn tìm cách gây khó dễ cho đối phương, từng bước ép thế khó, ai chịu nhường ai.