Mạt Thế Trùng Sinh: Cầu Quân Thiếu Nương Tay - Chương 260

Cập nhật lúc: 2026-02-04 14:44:20
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vâng!" Kiều T.ử Lâm gật đầu.

Lê Mạch thể đoán Tô Lăng và cô đến từ cùng một nơi cũng là chuyện trong dự liệu. Trước đó cũng bên cạnh "Kiều T.ử Lâm" vẫn luôn của , nếu thì chắc hẳn rõ ràng "Kiều T.ử Lâm" hề tiếp xúc gì với "Tô Lăng".

Hai hề tiếp xúc mà quen . Trước nghĩ là vì , nhưng khi đến từ một thế giới khác, khó để tưởng tượng rằng cô và Tô Lăng ở thế giới vốn quen .

Lê Mạch hỏi: "Ở nơi đó, nhà, bạn bè của em đều gọi em là T.ử Lâm ?"

Người nhà... Kiều T.ử Lâm chua xót. Dù nhắc quá khứ của , nhưng cô bất kỳ điều gì giấu giếm : "Ở nơi đó, em chỉ là một cô nhi. Tô Lăng là đồng đội, cũng là em duy nhất của em."

Anh em, đó chỉ là do chính em tự cho là mà thôi. Còn Tô Lăng... dáng vẻ , chắc buông bỏ cô . Như cũng . Nếu , thêm một tình địch như thế, cũng thấy đau đầu đấy.

"Bây giờ em tất cả ." Lê Mạch vỗ vai Kiều T.ử Lâm.

Bất kể Kiều Quốc Lương nghĩ thế nào, sẽ để cô mất nhà, cho dù chỉ là giả vờ.

"Vâng! Sau khi đến nơi , điều em mong chờ nhất chính là trở về thủ đô, thấy ba." Cô khao khát tình thương của cha, khao khát đàn ông gọi là cha đó yêu thương, cũng khao khát một mái ấm thể mang cho cô sự ấm áp.

Lê Mạch gì thêm. Hai khỏi gara, ở trong sân chờ họ.

Thấy hai , Tô Dĩnh : "Tiểu Mạch, Tiểu Kiều, mau ăn cơm , bọn ăn cả ."

"Được." Lê Mạch đáp, ôm Kiều T.ử Lâm về phía phòng ăn.

"Này, thấy lão đại với Tiểu Kiều gara một chuyến, là như biến thành khác ?" Giang Mộc Phàm huých vai Vương Tam Nhạc đang bên cạnh.

Chuyện tinh tế thế vốn nên bàn với Vương Tam Nhạc, cái gã thô lỗ quê mùa. khổ nỗi, ai cũng đôi cặp cả , chỉ còn hai họ lẻ loi cạnh . Vậy nên đành kéo Vương Tam Nhạc để tán gẫu chuyện cho đỡ buồn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-260.html.]

" chỉ những ngày khổ sở của chúng kết thúc ." Vương Tam Nhạc khà khà hai tiếng.

Lão đại và Tiểu Kiều yêu thương , họ sẽ cần sắc mặt lão đại nữa. Đây tuyệt đối là chuyện trong những chuyện .

"Cậu cũng ngốc nhỉ!" Giang Mộc Phàm ngạc nhiên Vương Tam Nhạc.

"Biến !" Vương Tam Nhạc lườm Giang Mộc Phàm một cái. Cậu ngốc á? Nếu ngốc thì thể Đội đặc nhiệm Lôi Báo ?

Nhìn thấy dáng vẻ mật khăng khít của Lê Mạch và Kiều T.ử Lâm, Tô Dĩnh cũng : "Hai đứa nhỏ , bây giờ trông mới giống một đôi tình nhân chứ."

Tiểu Kiều, em thật lòng ? Tô Lăng nhếch miệng , nhưng trong lòng vẫn chút nhói đau.

Lê Mạch và Kiều T.ử Lâm nhanh giải quyết xong bữa sáng. Đợi hai , liền lên xe buýt chuẩn xuất phát.

"Lê đội trưởng, Tiểu Kiều, cảm ơn hai . Chúc hai lên đường bình an." Tiểu Lâm và hai phụ nữ trong sân, với Lê Mạch và Kiều T.ử Lâm.

Nhóm Lê Mạch đối xử với ba họ quá , chỉ cứu họ mà còn để đồ ăn, thậm chí còn để cho họ một chiếc xe. Ba họ cũng thế nào để cảm ơn nữa.

"Đi thôi. Ba cô là phụ nữ, cùng bươn chải trong thời tận thế cũng thực tế . Chi bằng tìm cách gia nhập một đội ngũ nào đó, như sự an thể đảm bảo hơn." Nói xong, Kiều T.ử Lâm vẫy tay với ba họ kéo Lê Mạch lên xe.

Đợi hai xuống, Giang Mộc Phàm khởi động xe, lái về hướng thủ đô.

"Tiểu Kiều, cầm lấy." Lưu Phong Nguyên đang ở vị trí đối diện hai , lấy một chiếc máy tính bảng và hai chiếc điện thoại di động đưa cho Kiều T.ử Lâm.

Chân của Lưu Phong Nguyên khỏi hẳn, cả trông cũng khác hẳn. Trước vì chân tàn phế, hơn nữa luôn là kiểu con trai yếu đuối, cho dù trai đến mấy cũng thể nào khiến khác cảm giác tim đập loạn nhịp .

 

Loading...