Mạt Thế Trùng Sinh: Cầu Quân Thiếu Nương Tay - Chương 236

Cập nhật lúc: 2026-02-04 14:43:56
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lê Mạch gì, nhưng nghĩ rằng Kiều T.ử Lâm đang nổi nóng lòng bữa khuya cho .

Kiều T.ử Lâm mở miệng : "Có chịu ăn là . Lát nữa đợi xong việc, sẽ cho các một món thịt khỉ nướng."

Lê Mạch híp mắt . Anh ngay mà, phụ nữ bao giờ chịu thiệt sẽ thật sự bụng bữa khuya cho .

Giang Mộc Phàm lớn : "Ha ha! Thịt khỉ nướng ngon đấy! Vừa còn ăn thịt khỉ bao giờ!"

Diệp Tường cũng lớn : "Vừa là ai thể nuốt cả con trâu nhỉ?"

Hạ Hầu Lâm nuốt nước bọt, cuối cùng cũng ngoan ngoãn ngậm miệng . Ai! Sao quên mất Tiểu Kiều là bao giờ chịu thiệt chứ.

Nhớ đây Tay Mơ chọc giận cô, chẳng cô vẫn bất chấp vết thương, chịu bỏ qua mà đòi đ.á.n.h với Tay Mơ một trận ?

Mình lấy cô trêu chọc, chừng cô dám nướng thật cũng nên! Oa oa! Cậu oan ức quá, oan ức c.h.ế.t mất! Vốn chỉ dịu bầu khí một chút, kết quả lòng , còn coi nữa.

Giúp Lê Mạch bôi t.h.u.ố.c xong, Kiều T.ử Lâm lấy từ trong gian hai cái lều, một lớn một nhỏ, bắt đầu dựng lều. Mặc Dận Tường khi bôi t.h.u.ố.c mỡ, miệng vết thương sẽ tiết chất lỏng màu đen, đó chắc hẳn chính là độc zombie.

Trước khi những độc tố thải hết ngoài thì thể dùng dị năng để chữa lành miệng vết thương, bằng độc zombie sẽ thoát . Dựng xong lều, Kiều T.ử Lâm trải chăn bông bên trong, như sẽ nghỉ ngơi thoải mái hơn một chút.

"Các bôi t.h.u.ố.c xong thì lều nghỉ ngơi !" Kiều T.ử Lâm xoay , nhắm mắt .

"Được , họ cả . Đêm nay cần gác đêm, lấy một ít ám khí của Mặc thúc đặt ở xung quanh là ." Lê Mạch lên tiếng.

"Ừ!"

Hiện tại thể gác đêm chỉ còn Kiều T.ử Lâm. Thực một cô gác đêm cũng , nhưng sẽ mặt dày đến mức ngủ khò khò trong lều để một ngoài gác đêm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-236.html.]

Kiều T.ử Lâm đặt ám khí ở bốn phía quanh lều, đầu thì thấy Lê Mạch vẫn còn ở bên ngoài.

"Anh nghỉ ngơi ! Bên ngoài lạnh lắm." Vốn dĩ cái thời tiết quái quỷ đủ lạnh , phần Lê Mạch sớm ướt đẫm, nửa chỉ mặc một chiếc quần đùi, cứ ở bên ngoài như chắc chắn sẽ cảm lạnh.

Lê Mạch cởi cúc áo sơ mi , với Kiều T.ử Lâm: "Đem quần áo cho họ ."

Kiều T.ử Lâm lục lọi trong gian, tìm mấy bộ quần áo giữ ấm, quần giữ ấm, áo len, áo lông vũ, quần đùi, giày, đó nhét bộ cái lều lớn.

Rồi cô lấy một bộ đưa cho Lê Mạch. Lê Mạch cầm lấy bộ quần áo giữ ấm từ tay cô mặc , cầm lấy chiếc quần đùi.

Lão đại, thể giở trò lưu manh như chứ. Kiều T.ử Lâm vội vàng xoay chỗ khác. Anh chẳng lẽ lều mà ?

"Anh ngay mà em căng thẳng thế, chỉ là xem kích cỡ thôi." Trên mặt Lê Mạch cuối cùng cũng nở nụ .

Đây là đầu tiên trong mấy ngày qua. Có những chuyện vẫn thông suốt, nhưng đối với cô, tiếp tục xa cách nữa.

"Khụ! Lão đại, nghỉ ngơi !" Kiều T.ử Lâm xoay ôm hết quần áo cái lều nhỏ định .

Lê Mạch ngoài lều chặn đường cô : "Vào nghỉ ngơi , em ở một bên ngoài yên tâm."

Cùng ? Kiều T.ử Lâm cũng hỏi những lời đó, mà ngoan ngoãn bò lều, lấy một chiếc chăn nữa, trải ngay bên cạnh, cởi áo khoác chui trong chăn.

Lê Mạch cũng xuống bên cạnh: "Em vẫn nên gian quần ."

"Ể?" Mình quần gì?

 

Loading...