Mạt Thế Trùng Sinh: Cầu Quân Thiếu Nương Tay - Chương 215

Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:52:08
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một đêm ngon giấc.

Sáng sớm hôm , 6 giờ, cả nhóm lên xe buýt rời . Lúc 6 giờ trời vẫn sáng hẳn, giám sát thể xác định rốt cuộc những ai xe. Rèm cửa xe buýt cũng kéo kín, khi khỏi cổng cũng thể nào thấy xe rốt cuộc bao nhiêu .

Vương Tam Nhạc lái xe đến cổng trạm cứu trợ. Lúc ít đang xếp hàng, chờ đợi rời khỏi căn cứ. Đến lượt nhóm Lê Mạch đăng ký, Mạnh Thần nhảy xuống xe thủ tục.

Sau khi nhân viên công tác thấy họ nhận nhiệm vụ, một trong đó lập tức chạy đến một chiếc xe đang đỗ ven đường, gõ cửa xe. Nhân viên công tác với bên trong: "Thưa giáo sư, ngài cần đợi đến ."

Cửa xe lập tức đẩy . Hai vị giáo sư mà Lê Mạch từng gặp đó bước xuống từ trong xe. Họ đến mặt Mạnh Thần, giáo sư Dương : "Không Lê đội trưởng đang ở ?"

"Ở xe." Mạnh Thần thủ tục đăng ký, đáp một câu.

Hai vị giáo sư cũng vội, đợi Mạnh Thần đăng ký xong xuôi mới với : "Phiền mời ngài xuống một chút, chúng vài lời ."

"Được." Mạnh Thần phản đối, xe cho Lê Mạch ý của hai vị giáo sư.

Thực Lê Mạch thấy hai vị giáo sư từ nãy, nhưng mời thì sẽ xuống. Phải rằng, ai cũng đáng để đích đến gặp. bây giờ mời, vẫn bước xuống xe.

"Lê đội trưởng, mời ngài qua bên ." Giáo sư Nghiêm , chỉ về phía xe của họ.

Lê Mạch theo hai vị giáo sư đến xe của họ .

Giáo sư Nghiêm hỏi: "Lê đội trưởng, chuyến ngài nắm chắc bao nhiêu phần?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-215.html.]

"Cái khó lắm, nhưng chắc là vấn đề gì lớn ." Lê Mạch dám nhận nhiệm vụ thì tự nhiên sẽ đảm bảo đều an trở về, nhưng những lời như , cũng ngốc đến mức với hai vị giáo sư.

Giáo sư Dương lên tiếng: "Vậy thì . Lê đội trưởng, các thiết trong phòng thí nghiệm phiền ngài giúp chúng mang về bộ. Mặt khác, ở phòng thí nghiệm thứ ba lầu hai một tủ tài liệu, phiền ngài nhất định mang nó về."

"Được." Lê Mạch khẽ gật đầu, hỏi nhiều.

"Lê đội trưởng, phiền ngài mở tủ tài liệu . Trong tủ đó chứa đựng thành quả nghiên cứu bao năm nay của chúng . Mấy thứ đáng tiền, nhưng nếu các ngài mở , xáo trộn tài liệu bên trong, chúng sắp xếp sẽ phiền phức."

Lê Mạch lên tiếng: "Yên tâm ! Chúng sẽ mở. Chúng còn lên đường, nếu chuyện gì khác, chúng xin phép ."

"Được, Lê đội trưởng, các ngài mấy ngày thì về?"

Lê Mạch lắc đầu: "Cái dám đảm bảo. Chỉ cần lấy đồ, chúng sẽ nhanh ch.óng về."

Giáo sư Nghiêm : "Được, chúc các ngài bình an trở về."

"Cảm ơn lời chúc lành." Lê Mạch gật đầu với hai vị giáo sư, mở cửa xe bước xuống, trở xe buýt. Đợi vài phút, khi chiếc xe phía rời , họ cũng lái xe rời khỏi trạm cứu trợ.

Rời khỏi căn cứ, lái xe hơn hai tiếng đồng hồ, xe chạy đến khu biệt thự Hâm Duyệt mà họ từng ở đây. Nơi vẫn đông như cũ, cổng sắt vẫn khóa c.h.ặ.t.

Tuy nhiên, cả nhóm vẫn nhẹ nhàng tiến khu biệt thự, tìm một căn để sắp xếp cho nhóm của Lưu Dực ở tạm. Lê Mạch cầm theo máy truyền tin do Lưu Phong Nguyên chế tạo, dẫn theo mười tám từng đến căn cứ rau củ , lái xe rời đến phòng thí nghiệm ở ngoại thành.

Phòng thí nghiệm ở một nơi hẻo lánh, hơn nữa bây giờ zombie hoành hành, họ lái xe hơn năm tiếng đồng hồ mới đến gần địa điểm.

 

Loading...