Mạt Thế Trùng Sinh: Cầu Quân Thiếu Nương Tay - Chương 213

Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:52:06
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lê Mạch lên tiếng: "Đất đai thể dùng, nhưng thể trồng cây cần đất. Sau về đến thủ đô, sẽ mời chuyên gia về lĩnh vực đến nghiên cứu việc trồng cây cần đất."

Mặc Dận Tường vội vàng với Lý Thanh: "Thật ! Cô bé, nhớ thu hết mấy hạt giống đó của !"

"Cháu , tiền bối." Bây giờ Mặc Dận Tường trở thành sư phụ của Lưu Phong Nguyên, cũng thể gọi ông là ông lão lão nữa, vì thế Lý Thanh cũng học theo Lê Mạch gọi ông là tiền bối.

"Tiền bối cái gì mà tiền bối, thời đại nào mà còn tiền bối nữa chứ! Sau cứ gọi là chú Mặc hoặc chú Tường là ." Mặc Dận Tường bôi đầy t.h.u.ố.c mỡ lên cả hai cẳng chân của Lưu Phong Nguyên.

Ông định dậy thì Lê Mạch đặt tay lên vai ông. Lê Mạch thể để ông chịu đựng một đầy thương tích như !

Đợi Lê Mạch thu tay , tất cả miệng vết thương Mặc Dận Tường chữa trị. Lý Thanh cũng thu dọn xong đồ đạc trong nhà. Nơi đồ đạc nhiều, cô thu từng món một, cho gian sắp xếp từng món ngay ngắn, như mới thể cất hết tất cả .

Mặc Dận Tường cử động cơ thể, còn cảm thấy khó chịu chút nào. Ông đưa tay lưng sờ thử, phát hiện các miệng vết thương đều chữa lành, chỉ còn vết sẹo mờ nhạt. Ông kích động : "Thật thần kỳ! Tiểu Mạch, chẳng lẽ cũng nội công ?"

Lê Mạch nhướng mày hỏi: "Nội công? Chú Tường, chú nội công, cho nên chỉ cần sờ chân Phong Nguyên là tình trạng chân của thế nào ?"

Nội công, chẳng lẽ đời thật sự thứ gọi là nội công ?

Mặc Dận Tường liếc xéo Lê Mạch một cái, : "Chứ nữa, nghĩ dị năng xuyên thấu của còn thể thấu cả chân nó ?"

Lý Thanh kích động : "Nội công, thật thần kỳ quá! Giống như xem TV . Chú Tường, chắc chú bay luôn đấy chứ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-213.html.]

Lời của Lý Thanh cũng Mặc Dận Tường liếc cho một cái xem thường: "C.h.ế.t thì sẽ bay thôi! Nội công đúng là thật, nhưng như TV bay, dịch chuyển tức thời gì đó . Ta chỉ là thể cường tráng hơn bình thường một chút thôi. Tiểu Mạch, cho theo là lợi đấy. Bây giờ gia nhập cùng các , mới cho , là lão già đ.á.n.h đ.ấ.m, sức chống cự gì ."

Lê Mạch : "Chú Tường đúng là bản lĩnh đó thật, bằng lũ chim biến dị bên ngoài hôm qua lấy mạng chú ."

"Ha ha! Thằng nhóc thông minh." Mặc Dận Tường bật sảng khoái vài tiếng, đó ông phát hiện Lê Mạch vẫn trả lời câu hỏi của , bèn lên tiếng: "Ủa! Cậu đừng đ.á.n.h trống lảng, mau cho , rốt cuộc chữa cho bằng cách nào ?"

Lê Mạch cũng giấu giếm, thẳng: "Cháu là dị năng hệ Mộc, dị năng hệ Mộc vốn khả năng chữa trị."

Thời gian tiếp xúc ngắn ngủi khiến Lê Mạch xác định Mặc Dận Tường là một thẳng thắn, ác ý. Tiếp xúc nhiều với như sẽ lợi.

"Dị năng thật thần kỳ, cái còn thần kỳ hơn cả nội công mà lớp già chúng truyền nữa."

"Chú Mặc, lối dẫn ạ?" Diệp Tường ở một lối bí mật khác trong phòng hỏi.

Mặc Dận Tường về phía đó, chậm rãi : "Đó là lối dẫn trong núi. Hậu nhân Mặc gia đời càng lúc càng thưa thớt, nên từ lâu hình thành thói quen luôn để cho một đường lui. Có điều, thời buổi thì đường lui cũng chẳng còn dùng nữa."

"Con đường vốn thông thẳng núi vì từng định trồng d.ư.ợ.c thảo trong . Đáng tiếc, cuối cùng thảo d.ư.ợ.c cũng hỏng cả . Chúng cũng đủ lâu , lên thôi. Dạo gần đây, trong căn cứ hầu như ngày nào cũng tìm đến quấy rầy. Nếu mặt, để bọn họ tự tiện thì phiền toái lắm."

Mặc Dận Tường , cũng ý kiến, tất cả đều theo đường cũ, trở về căn nhà phía . Nơi thể ở nữa, vì thế Lê Mạch mời Mặc Dận Tường qua ở cùng với họ. Mặc Dận Tường ý kiến gì, lập tức cùng rời .

 

Loading...