Tuy Lê Mạch rõ giữ ông lão , nhưng Lưu Phong Nguyên hiểu, Lê Mạch phản đối việc ông lão gia nhập cùng họ.
Bằng , Lê Mạch thể nào bảo tự quyết định . Còn về ý của , trăm phần trăm đồng ý. Sau cùng lắm thì sinh thêm vài đứa con, để một đứa trong đó theo họ Mặc, trở thành truyền nhân của Mặc gia.
Anh cổ hủ, cho dù con trai theo họ Mặc thì đó cũng là m.á.u mủ của . Con cháu của thể trở thành truyền nhân Mặc gia, đó chính là vinh quang tột đỉnh.
"Tiểu Mạch, Tay Mơ, đây đỡ một chút." Lưu Phong Nguyên lên tiếng.
Lê Mạch và Diệp Tường bước tới đỡ Lưu Phong Nguyên đang quỳ đất. Lưu Phong Nguyên ông lão, vô cùng nghiêm túc : "Sư phụ, xin nhận của t.ử Lưu Phong Nguyên ba lạy."
Nói , khấu đầu ba cái thật mạnh mặt ông lão.
"Ha ha! Mặc Dận Tường cuối cùng cũng hậu nhân ! Tốt, , lắm! Nào, Tiểu Nguyên, đồ nhi ngoan của , mau dậy."
Ông lão lập tức lớn bước tới đỡ Lưu Phong Nguyên. Lê Mạch và Diệp Tường cũng phụ giúp nâng Lưu Phong Nguyên dậy, đặt xe lăn.
Bây giờ ông lão, , là Mặc Dận Tường là sư phụ của Lưu Phong Nguyên, thì việc mang theo Mặc Dận Tường cũng là điều tất yếu.
Ông cũng khách sáo, lập tức : "Tiểu Mạch ! Cậu đến cõng Tiểu Nguyên, các theo tới đây."
Mặc Dận Tường xua tay, dẫn mấy một căn phòng. Toàn bộ mái của căn phòng sập, trong phòng đống sắt vụn đồng nát đổ ngổn ngang, đó còn vô vết m.á.u và xác chim biến dị la liệt khắp sàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-211.html.]
Lê Mạch nhíu mày, ánh mắt Mặc Dận Tường cũng đổi. Nơi ít nhất mấy chục xác chim biến dị, cách khác Mặc Dận Tường chạm trán với cuộc tấn công của mấy chục con chim biến dị.
Vậy mà một ông lão chỉ dị năng xuyên thấu thể g.i.ế.c nhiều chim biến dị đến , điều bình thường. Hay đúng hơn, ông là một ông lão trói gà c.h.ặ.t?
Mặc Dận Tường trèo lên giường, đến sát tường ấn một viên gạch. Bức tường phát tiếng cạch cạch, đó từ từ xoay sang một bên, để lộ một lối bí mật.
Ông tự hào : "Các đừng xem căn nhà của cũ kỹ, nhưng chỗ của cũng là cơ quan. Nếu mời, chẳng mấy thể đây mà còn an rời . Nào nào, theo , đồ của đều ở bên trong cả."
Mặc Dận Tường cầm một ngọn nến dẫn đường. Lê Mạch cõng Lưu Phong Nguyên, mấy theo Mặc Dận Tường bước xuống từng bậc thang.
Lối bí mật tối, nếu theo Mặc Dận Tường, cũng dám tùy tiện tiến một nơi như .
"Tiền bối, ngài thể chế tạo vật dụng nào giúp ngăn chặn dị năng xuyên thấu ? Vài ngày nữa chúng sẽ lên đường trở về thủ đô. Trên đường , nếu chẳng may gặp kẻ sở hữu loại dị năng , e rằng vật tư mang theo sẽ phát hiện, đến lúc đó dễ trở thành mục tiêu cướp bóc."
"Chúng sợ đụng độ, nhưng nếu thể tránh xung đột cần thiết thì vẫn hơn. Như sẽ tiết kiệm thời gian và sức lực cho hành trình."
Bây giờ Mặc Dận Tường là một nhà với họ, thì ông chắc chắn sẽ giúp đỡ.
Mặc Dận Tường lập tức đáp: "Thứ đó thì đúng là đang nghiên cứu thật. Từ lúc thể thấy đồ đạc trong nhà khác, bắt đầu nghiên cứu về nó . Ta thích kiểu thấy mà ăn, khó chịu khi thấy khác thịt cá còn thì đói bụng. Cho nên thứ gì đó thể khiến thấy vật tư của khác nữa. Trước đây vẫn nghiên cứu thành công, nhưng bây giờ ý tưởng mới . Ta nghĩ nếu thêm tinh hạch những thứ nghiên cứu đó, cải tiến thêm một chút nữa là thể thành công."