Lê Mạch hỏi: "Sao ngài theo chúng thì sẽ an ?"
Ông lão cũng giấu giếm, thẳng: "Người trong căn cứ , hôm qua các khỏi thì bọn họ kéo đến. Bọn họ với rằng đội của các vô cùng mạnh, đặc biệt là dẫn đầu tên Lê Mạch càng lợi hại. Bọn họ bảo thuyết phục các gia nhập đội tự vệ của họ, nếu thành công, họ chỉ cho đồ ăn mà còn bảo vệ an cho vô điều kiện."
Nói xong, ông lão im lặng một lúc mới tiếp: "Ta bọn họ đều là lừa gạt , bọn họ sẽ cho nhiều đồ ăn, càng đời nào bảo vệ . Những đó đều là một lũ ác quỷ ăn thịt chớp mắt. Lúc bọn họ đến đây, đuổi một ông bà lão còn ở quanh đây ngoài mồi cho zombie. Khi đó, nếu chỗ của đây chỗ nào cũng cơ quan, lẽ cũng chung phận với những ông bà lão đó ."
"Những thật quá độc ác." Lý Thanh siết c.h.ặ.t nắm tay, còn tệ hơn cả ông bác của cô nữa, thể đẩy già mồi cho zombie, thật đúng là quá đáng giận.
"Các đó thôi, đám trong căn cứ bây giờ trông thì dáng con , nhưng thực chất đều là một lũ tội phạm trốn trại cả đấy."
Ông lão thở dài một , chậm rãi tiếp: "Ta , một ông già như , tay chân chậm chạp, chẳng đ.á.n.h đ.ấ.m gì, theo chỉ tổ vướng víu, thêm gánh nặng. chỗ vẫn còn nhiều v.ũ k.h.í , những món đó hỗ trợ, dọc đường , ít nhiều cũng giúp thêm phần an ."
"Ta vốn chẳng tài cán gì lớn, chỉ giỏi nghịch ngợm mấy món đồ lặt vặt. Mấy ngày nay, chế ít thứ chuyên dùng để đối phó với đám quái vật . Hôm qua, thấy cái máy truyền tin, bỗng nảy thêm nhiều ý tưởng. Nếu thể áp dụng hết mấy món đang dở, đảm bảo sẽ thành mấy món bảo bối độc nhất vô nhị trong thời tận thế ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-210.html.]
Không đợi mấy gật đầu, ông lão thêm: "Người Mặc gia chúng đều là ơn tất báo. Lần các chịu thu nhận , cũng đảm bảo chỉ cần các còn dùng đến , cả đời sẽ theo các , cũng sẽ đem cơ quan thuật của Mặc gia truyền hết cho nhóc . Hơn nữa tuổi cao, cũng chẳng sống bao nhiêu năm nữa, con cháu nối dõi, nên đem những thứ của Mặc gia truyền ."
"Mặc gia, cơ quan thuật..." Lưu Phong Nguyên phấn khích ông lão, kích động hỏi: "Tiền bối, chẳng lẽ ngài là hậu nhân của Mặc T.ử ?"
"Mặc gia chỉ còn một thôi... Ta thật chẳng dám tự xưng là hậu nhân của tổ tiên nữa ."
Ông lão Lưu Phong Nguyên, giọng khàn khàn nhưng ánh mắt lấp lánh hy vọng: "Cậu nhóc, bái thầy ? Ta là , là đứa trẻ . Nếu chịu, sẽ truyền hết cho những gì tích góp cả đời, từ cơ quan thuật đến các món cơ khí từng sáng chế."
"Ngoài , chỉ một yêu cầu duy nhất... Sau , nếu con trai, hãy để nó mang họ Mặc. Cũng hứa với , sẽ truyền cho nó bộ những điều dạy , để nó lấy phận là truyền nhân Mặc gia mà tiếp tục giữ gìn và phát dương cơ quan thuật của tổ tiên."
Bái tiền bối thầy, học tập cơ quan thuật. Lưu Phong Nguyên kích động đến mức chút mất phương hướng, nhưng vẫn về phía Lê Mạch: "Tiểu Mạch."
"Phong Nguyên, chuyện cần chính quyết định. Nếu bằng lòng bái lão thầy, bằng lòng để con trai của theo họ Mặc, trở thành truyền nhân của Mặc gia, thì thể cân nhắc. nhất nên suy nghĩ kỹ, đây dù cũng là chuyện nhỏ."