Mạt Thế Trùng Sinh: Cầu Quân Thiếu Nương Tay - Chương 207

Cập nhật lúc: 2026-02-02 13:52:00
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Phù!" Mọi cùng thở phào nhẹ nhõm. Lũ chim biến dị quá khủng khiếp, còn khiến họ khổ sở hơn cả việc đối phó với zombie.

Lê Mạch vẫn yên tâm, với Vương Tam Nhạc: "Lão Tam, mở cửa ngoài xem thử ."

"Được." Vương Tam Nhạc gật đầu, chậm rãi mò đến cửa, hé cửa một khe nhỏ, ghé mắt ngoài. Xác định con chim biến dị nào mới kéo cửa . Bên ngoài còn thấy một con chim biến dị nào.

Vương Tam Nhạc với : "Không , chúng cả ."

"Mọi gỡ hết chăn bông xuống !" Lê Mạch lên tiếng, cuối cùng cũng buông Kiều T.ử Lâm .

Kiều T.ử Lâm nhanh ch.óng thoát khỏi vòng tay Lê Mạch. thực , lúc Vương Tam Nhạc mở cửa, ánh sáng chiếu , thấy Kiều T.ử Lâm trong lòng Lê Mạch .

Buổi chiều hai mới cãi , nhưng khi lũ chim biến dị tới, Lê Mạch vội vã về tìm Kiều T.ử Lâm đầu tiên, còn thương đầy .

Mọi chỉ cho rằng Kiều T.ử Lâm cảm động, hai bây giờ xem như thực sự ở bên . Có điều, ai mở miệng hỏi họ ở bên , ngay cả Lưu Phong Nguyên cũng lấy hai trêu đùa nữa.

Mọi lập tức hành động, gỡ chăn bông trong nhà, dọn dẹp xác chim biến dị trong ngoài, lau sạch kính vỡ và vết m.á.u. Công việc kéo dài đến tận 7 giờ tối mới xong. Đợi họ nấu cơm, ăn uống xong xuôi cũng gần 9 giờ.

Ăn cơm xong, dọn dẹp qua loa, liền ai về phòng nấy nghỉ ngơi.

Kiều T.ử Lâm cũng cùng Phạm Cẩm Tuệ, Tô Dĩnh, Tiểu Yêu về phòng. Có điều, mới lên đến tầng hai thì Lê Mạch giữ c.h.ặ.t .

Lê Mạch lên tiếng: "Anh chuyện với em."

Tô Dĩnh và những khác cũng đều hai mới cãi buổi chiều, nên ai trêu đùa họ nữa, ai nấy đều tự giác rời .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-207.html.]

"Lão đại..."

"Gọi là Lê Mạch." Lê Mạch ngắt lời Kiều T.ử Lâm định , kéo cô ban công.

"Anh tìm chuyện gì?" Hai chữ Lê Mạch cô tài nào gọi , nên chỉ thể trống như .

Lê Mạch cũng chấp nhặt với Kiều T.ử Lâm, lên tiếng : "Ông lão mà hôm nay chúng đến gặp là dị năng xuyên thấu."

Kiều T.ử Lâm khẽ nhíu mày, ông thấy gian của ?

Biết Kiều T.ử Lâm đang nghĩ gì, Lê Mạch thêm: "Ông chắc là thấy gian của em , dị năng xuyên thấu của ông mới xuất hiện gần đây."

Kiều T.ử Lâm thầm thở phào một , may mà .

"Người quả thực bản lĩnh, hơn nữa bản ông chính là dị năng xuyên thấu. Ông cùng với Phong Nguyên lẽ thể tạo vật dụng che chắn dị năng xuyên thấu. vấn đề bây giờ là nếu em gặp mặt ông , ông chắc chắn sẽ thấy gian của em. Anh lo rằng gian bình thường đủ thu hút sự hứng thú của ông , nhưng gian của em thì sẽ khiến ông hứng thú."

Kiều T.ử Lâm nghĩ ngợi, nếu thật sự thể vật che chắn dị năng xuyên thấu thì đối với cô đúng là một chuyện , bèn lên tiếng: "Chỉ cần em sử dụng gian, ông sẽ thấy gian của em."

Lê Mạch im lặng một lúc lâu mới : "Nếu , ngày mai sẽ cùng Phong Nguyên qua đó một chuyến, tìm cách mời ông gia nhập đội của chúng , nhờ ông cùng Phong Nguyên chế tạo vật che chắn dị năng xuyên thấu ."

Kiều T.ử Lâm gật đầu, ý kiến. Sau cẩn thận một chút, sử dụng gian. Đương nhiên cô vốn đợi đến lúc Lưu Phong Nguyên và họ vật che chắn dị năng xuyên thấu.

Bây giờ ở đây, cô tiện chuyện riêng của hai với Lê Mạch. Đợi rời căn cứ, cô sẽ tìm cơ hội chuyện với .

 

Loading...