"Đừng lo lắng, , ở đây ? Hơn nữa, ông lão cũng loại bậy bạ, nếu ông cũng sẽ đến nỗi sống khốn khổ như ."
Diệp Tường tuy an ủi Lý Thanh, nhưng vẫn chút lo lắng về phía Lê Mạch, chờ đợi quyết định của Lê Mạch. Dị năng xuyên thấu quả là một dị năng đáng sợ.
" ! Không , ông lão ." Lê Mạch một câu, nhưng trong lòng cũng trĩu nặng.
Nếu thật sự dị năng xuyên thấu, nên giữ để sử dụng là diệt trừ đây? Loại nếu giữ tự nhiên sẽ nhiều tác dụng, nhưng bí mật của Tiểu Kiều thêm một , cô cũng sẽ thêm một phần nguy hiểm.
nếu g.i.ế.c ông , bản Phong Nguyên cũng khi nào mới thể thứ che chắn dị năng xuyên thấu.
Khi đó, nếu họ gặp dị năng xuyên thấu đường, Kiều T.ử Lâm sẽ chỉ càng thêm nguy hiểm.
Lê Mạch rơi tình thế tiến thoái lưỡng nan, trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng vẫn thể quyết định nên thế nào.
Lúc , trong phòng vọng tiếng sang sảng của ông lão: "Ha ha! Nhân tài, thằng nhóc nhà đúng là tài!"
Lưu Phong Nguyên cũng : "Ha hả! Tiền bối, ngài ăn mì , mì nguội cả ."
"Được." Ông lão liền bưng bát mì nguội ngắt qua ăn. Mì trương lên, còn nguội ngắt, nhưng ông lão vẫn ăn ngon lành.
Lưu Phong Nguyên thăm dò hỏi: "Tiền bối, ngài hứng thú gia nhập đội ngũ của con ? Chúng con về thủ đô. Đến lúc đó con định mở một phòng việc, ngài cùng qua đó, thế nào ạ?"
Ông lão lập tức lắc đầu: "Không . Tuy các vật tư ăn hết, nhưng giữ mấy thứ của . Đây đều là bảo bối của cả."
"Tiền bối, chúng ..." Lưu Phong Nguyên định bảo Lý Thanh mang hết đồ đạc ở đây là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-198.html.]
kịp miệng, Lê Mạch ngoài cửa ngắt lời : "Lão , ngài là dị năng xuyên thấu ?"
"Ủa!" Lưu Phong Nguyên thể tin nổi ông lão.
Tiền bối chính là dị năng xuyên thấu trong truyền thuyết ? Tiểu Mạch mà chứ?
"Dị năng xuyên thấu ..." Ông lão lặp bốn chữ , trầm ngâm một lúc mới thản nhiên : "Cái tên cũng tệ. thứ thì ích gì chứ? Ngoài việc thấu trong nhà gì, hoặc ai đó mang theo bao nhiêu đồ ăn, thì cũng thể biến đồ của khác thành của ."
Lê Mạch , tiếp: "Không dị năng của ông đến cấp mấy ?"
"Thứ còn phân cấp bậc nữa ? Ta hiểu mấy cái đó. Hơn nửa tháng đột nhiên phát hiện thể thấy khác hoặc trong nhà họ thứ gì thôi."
Hơn nửa tháng , cách khác, lúc ông gặp nhóm Tiểu Kiều, vẫn dị năng xuyên thấu.
Lưu Phong Nguyên chút ngượng ngùng hỏi: "Khụ! Năng lực nghịch thiên quá. Vậy tiền bối, ngài là mỗi chúng con... cơ thể trần trụi đấy chứ!"
Nghe Lưu Phong Nguyên hỏi , Diệp Tường theo bản năng kéo Lý Thanh lưng . Vợ nhà ông lão thấy hết đấy chứ!
"Ha ha! Thằng nhóc, năng lực như thì . Ta chỉ thể xuyên qua tường, thấy đồ đạc trong nhà , hoặc là thấy đồ vật các cất thôi." Ông lão lớn đặt bát đũa xuống, xoay về phía Lý Thanh: " , chính là cô bé . Bên cạnh cô bé một căn phòng lớn, bên trong chứa đầy một phòng vật tư. Căn phòng đó của cô bé chắc hẳn là dị năng gian mà ? Ta cũng là tình cờ ngoài mới nhắc đến cái ."
Lê Mạch chăm chú ông lão. Anh thấy vẻ khó hiểu, nghi hoặc trong mắt ông lão. Chẳng lẽ ông lão thật sự dị năng như của nghịch thiên .
Lý Thanh mím môi, gì, chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y Diệp Tường.
Ông lão thấy Lý Thanh trở nên vô cùng căng thẳng, nhịn lên tiếng: "Ấy chà! Cô bé, cháu căng thẳng cái gì, cướp đồ của cháu ."