Đêm khuya, vắng lặng.
Trừ những gác đêm, tất cả đều chìm giấc ngủ say. Dư Phỉ Nhi mở to mắt, quanh bốn phía, xác định ngủ say mới lặng lẽ bò dậy, một lẻn qua gác đêm rời khỏi đám đông.
Ngay khoảnh khắc Dư Phỉ Nhi rời , nhóm Lê Mạch mở mắt. Lê Mạch xua tay, hiệu cho nghỉ ngơi, còn thì kéo Kiều T.ử Lâm lặng lẽ theo.
Dư Phỉ Nhi đến bên ngoài căn phòng đội tự vệ đang nghỉ ngơi. Một bóng đang dựa cửa hút t.h.u.ố.c. Đợi Dư Phỉ Nhi đến gần, bóng đó lập tức bước tới kéo Dư Phỉ Nhi một con hẻm nhỏ tối như mực. Họ đến một căn nhà khác ai ở.
"Bảo bối, bây giờ mới qua?" Bóng đó , một bên chờ mà động tay động chân Dư Phỉ Nhi.
Dư Phỉ Nhi ôm cổ bóng đó, õng ẹo : "Bọn họ ngủ, em nào dám đây. Anh yêu, chừng nào mới mang em ? Em ở cùng lũ đó ."
"Ồ! Sao , em cùng hội cùng thuyền với họ ?"
Đứng ngoài cửa, Lê Mạch và Kiều T.ử Lâm . Giọng đó họ đều quen thuộc, là của đội trưởng đội tự vệ. Chỉ là điều khiến họ hiểu là, Dư Phỉ Nhi rốt cuộc qua với đội trưởng đội tự vệ từ khi nào.
Dư Phỉ Nhi một nữa õng ẹo : "Trước thì đúng là cùng hội cùng thuyền, nhưng bây giờ theo cơ!"
"A! Bảo bối ngoan, chỉ cần em giúp lôi kéo những đó, khiến họ gia nhập đội tự vệ, lập tức công khai tuyên bố với em là phụ nữ của ."
"Lôi kéo họ..." Ánh mắt Dư Phỉ Nhi lóe lên.
Cô hiện tại ở trong đội là thừa. Chẳng ai thèm để ý đến cô , cô thể lôi kéo họ . Huống hồ cô chỉ mong lũ đó mau c.h.ế.t hết, thể nghĩ đến việc giúp đàn ông mặt lôi kéo họ chứ.
"Ừm! Không vui ? Hay là ?" Đội trưởng nâng cằm Dư Phỉ Nhi lên, : "Bảo bối ngoan, phụ nữ lời, sẽ giữ . Ngoan một chút , nghĩ cách cho Lê Mạch gật đầu đồng ý gia nhập đội tự vệ. Thật sự thì em hy sinh một chút, quyến rũ . Anh tin mấy thằng đàn ông chịu nổi sự quyến rũ của một con yêu tinh như em ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/mat-the-trung-sinh-cau-quan-thieu-nuong-tay/chuong-171.html.]
"Anh mới..." Sẽ quyến rũ .
Dư Phỉ Nhi định nhưng thôi. Cô là một phụ nữ khôn khéo, thừa nếu còn giá trị lợi dụng với đội trưởng, kết cục chỉ thể là vứt bỏ.
Dư Phỉ Nhi im lặng một lát thêm: "Có một cách thể thử xem."
Đội trưởng một bên vẫn sờ soạng Dư Phỉ Nhi, một bên : "Ừm! Nói thử xem."
Nhìn thấy hai họ sắp cởi hết quần áo , Lê Mạch dùng tay che mắt Kiều T.ử Lâm . Tuy chỉ thể thấy lờ mờ hai bóng , nhưng vẫn cho phép cô xem những hình ảnh bẩn mắt đó.
Dư Phỉ Nhi lạnh : "Uy h.i.ế.p họ . Trong đội của họ hai mang dị năng gian. Hơn nữa, gian của một tên Kiều T.ử Lâm hình như còn giống bình thường, gian của cô chắc hẳn lớn, bên trong nhiều nhiều đồ vật. Các ngoài nhiệm vụ dị năng gian đều hoạt động cùng đội tự vệ ? Hiện tại hai dị năng gian trong đội của họ đều khai báo với , cứ dùng cái để uy h.i.ế.p họ ."
Lê Mạch và Kiều T.ử Lâm đều nhíu mày. Dư Phỉ Nhi quá nhiều.
Đội trưởng im lặng một lát mới lên tiếng: "Bảo bối, em chắc chứ? Không bằng chứng, chúng cũng gì họ ."
"Em chính là bằng chứng. Em cho nha! Không chỉ đội của Lê Mạch mang dị năng gian, mà ngay cả ba đội cũng mang dị năng gian. Trong gian của họ đều chứa đầy vật tư."
Đội trưởng mấy tin tưởng, hỏi: "Sao em ? Họ tự ?"
"Em dị năng xuyên thấu, em thấy . Anh yêu, Kiều T.ử Lâm bình thường . Không gian của cô lớn, lớn, còn hai tầng, bên trong phòng riêng, còn cả phòng khách các kiểu. Có một em còn thấy trong phòng khách, TV xuất hiện một con robot hình thù kỳ quái, con robot đó hình như còn thể chuyện với cô ..."
Không đợi Dư Phỉ Nhi hết, đầu cô đột nhiên lìa khỏi cổ, lăn trong bóng tối.